Page 106 - thong bao
P. 106

Duyên Nợ Truyền Tin - Hồi Ký - Nguyễn Huy Hùng

DUYÊN NỢ TRUYỀN TIN - 12. (Bài chót)

NHỮNG KỶ NIỆM SAU CÙNG TRONG
BINH CHỦNG TRUYỀN TIN.

         Trong thời gian Tôi đi Du hành thăm viếng Truyền Tin tại Hoa Kỳ, anh Đại úy Võ Trịnh
Trọng Phó Giám đốc, được cử Xử lý thường vụ chức Giám đốc Trường. Hết Du hành Tôi trở về
Trường tiếp tục công việc êm ả xuông sẻ. Đến khoảng khuya ngày 11 tháng 11 năm 1960 kỷ
niệm Cựu Chiến binh Thế giới Đại chiến I, mấy anh sĩ quan đi học lớp văn hoá khuyến học tối
tại Saigon về báo cho biết là đang có vụ Lực lượng Nhẩy dù vây Dinh Độc Lập nhằm đảo chánh
Tổng Thống Ngô Đình Diệm, không biết do ai chủ xướng. Về sau cuộc đảo chánh không thành,
mới biết là do nhóm Đại Tá Nguyễn Chánh Thi và Trung Tá Vương văn Đông thuộc lực lượng
Nhẩy Dù chủ xướng với sự hỗ trợ của mấy chính trị gia đối lập. Lúc đó, Liên trường không có
động tĩnh lệnh lạc gì cả, bình chân như vại, mọi người ngủ yên giấc. Đến gần sáng bỗng có còi
báo động, tất cả cán bộ và khoá sinh đều phải lãnh súng ra thủ tại tuyến phòng thủ đã quy định từ
trước. Tôi vội vã lái xe Jeep tới kho Trường Truyền Tin, theo dõi việc phát súng đạn cho khoá
sinh và cán bộ, và đôn đốc anh em chạy ra tuyến phòng thủ thật nhanh.

         Theo lệnh phòng thủ, Trường Truyền Tin được giao cho thủ tuyến đầu ngay bên trong
vòng rào kẽm gai dài khoảng 200 mét, ở về phiá bên phải cổng chính ra vào Liên Trường, nhìn
xuống khu chợ Nhỏ có văn phòng Xã Tăng Nhân Phú, Trường Tiểu học, nhà lồng chợ, các nhà ở
và hàng quán của tư nhân, phục vụ cho khách hàng chính là gia đình quân nhân các cấp cư ngụ
trong doanh trại Liên Trường trên đỉnh đồi Tăng Nhân Phú. Từ lúc khởi còi báo động, mọi người
thức dậy mặc quần áo rời nơi ở, xuống Trường lãnh vũ khí, rồi chạy ra tới vị trí tại tuyến phòng
thủ, chúng tôi phải mất khoảng thời gian nhanh nhất là 10 phút. Ổn định việc bố trí xong được
chừng 1 tiếng đồng hồ thì trời mới hừng sáng, sương mù còn dầy đặc chỉ nhìn được rõ mặt người
đứng cách xa mình trong vòng 50 mét. Bỗng dưng, Tôi thấy các đơn vị Sinh viên Sĩ quan
Trường Bộ Binh do Đại úy Nguyễn Viết Thanh làm Giám đốc, chạy đến dàn quân đặt súng dọc
con đường chạy theo vòng rào ở phiá sau lưng chúng tôi chừng 50 mét. Tôi rất ngạc nhiên, vì
phiá ngoài yên tịnh không có bóng dáng địch cũng chưa hề có giao tranh, tại sao lại phải tăng
cường quân? Mấy phút sau có Thiếu Tá Chỉ huy trưởng Tổng hành dinh Liên Trường đến gặp
Tôi, chuyển lệnh của Thiếu Tướng Chỉ huy trưởng chỉ thị chúng tôi rút về Trường Truyền Tin.

         Ngày hôm sau, Tôi nhận được lệnh phải tổ chức lễ bàn giao chức Giám đốc Trường cho
Đại úy Võ Trịnh Trọng vào sáng ngày kế theo, để về trình diện Bộ Chỉ huy Viễn Thông tại Bộ
Tổng Tham mưu. Tôi hơi xững sờ ngạc nhiên, nhưng là một quân nhân luôn tôn trọng kỷ luật,
Tôi thi hành lệnh một cách tự nhiên vui vẻ không ưu tư thắc mắc chi cả. Ngay sau lễ bàn giao rất
đơn giản, chỉ có nhân viên thuộc Trường và các khoá sinh đang theo học, dưới quyền chủ tọa của
Tướng Nghiêm, Trưởng Phòng 1 của Bộ Chỉ huy Liên trường đến gặp đưa cho Tôi tấm Sự vụ
lệnh, quy định phải đi trình diện Bộ Chỉ huy Viễn Thông vào ngày hôm sau. Bàn giao xong (kể
cả chiếc xe Jeep và anh tài xế cơ hữu của trường) không còn trách nhiệm gì nữa, trong suốt buổi

                                                                                                                                                                   106
   101   102   103   104   105   106   107   108   109   110   111