Page 50 - thong bao
P. 50

Duyên Nợ Truyền Tin - Hồi Ký - Nguyễn Huy Hùng

         Anh Khương cũng đã giới thiệu với Tôi, 3 người cộng sự mà anh ấy đem theo từ Nha
Trang về, thường xuyên tiếp xúc với Tôi để giải quyết những việc cần yếu, đặc biệt là việc thành
lập “Phong trào Cách mạng Quốc gia” và làm sao cho mọi người hăng say tham gia ý kiến
trong các buổi “học tập chính trị xây dựng tinh thần chống Cộng bài Phong” hơn các Binh
chủng khác.

         1.- Người thứ nhất được anh Khương giới thiệu với Tôi và anh em thuộc Phòng MMTU,
là Trung úy Nguyễn văn Thành (cháu gọi Trung úy Nguyễn Bỉnh Thiều đang làm việc tại Phòng
MMTU bằng Chú). Anh Thành là một người trẻ trung, hăng say nhiệt huyết, cho đến bây giờ Tôi
vẫn còn có cảm tình đặc biệt. Sau này, mặc dù Tôi đã ra khỏi Binh chủng Truyền Tin, mỗi lần
gặp Tôi anh Thành vẫn có thái độ qúy mến thân thiện như người vẫn còn trong cùng Binh chủng.
Một kỷ niệm không bao giờ Tôi quên được về anh Thành là, sau 30-4-1975 anh Thành và Tôi
cùng phải đi học tập cải tạo nhưng khác nơi. Mãi đến năm 1983, chúng tôi mới gặp nhau tại Trại
Hàm Tân Z30C, trong tỉnh Thuận Hải thuộc miền Đông Nam phần. Chúng tôi ở 2 Đội khác
nhau, nhưng ở chung một dẫy nhà giam nên gặp nhau hàng ngày, và anh Thành lại nấu cơm ăn
chung với Chú của anh ấy là Đại tá Nguyễn Quốc Quỳnh, người cùng một Đội cải tạo với Tôi.
Anh Thành được tha ra khỏi Trại giam trước chúng tôi. Qua đầu năm 1984, anh Quỳnh và cả Đội
Tù Đại Tá chúng tôi bị chuyển sang Trại Thủ Đức Z30D. Vợ anh Quỳnh đến trại thăm nuôi anh
ấy, có chuyển cho Tôi 200 đồng bạc Cụ Hồ, do anh Thành nhờ đem vào tiếp tế cho Tôi “bồi
dưỡng”, vì trong thời gian đó Ban Chỉ huy Trại giam làm ngơ cho Cán bộ Quản giáo mua giùm
Tù các loại thực phẩm ngoài chợ như: đậu phụ, lạc (đậu phộng), trứng sống. (Từ bồi dưỡng là
của Cộng sản dùng cho cả người và súc vật, có nghiã là ăn uống thêm các thực phẩm để bồi bổ
sức khoẻ.)

         2.- Người thứ hai, là Thiếu úy Đỗ như Luận (thân thích của Đại tá Đỗ Mậu mới được
Thủ tướng Diệm đem từ Nha Trang về làm Giám đốc Nha An ninh Quân đội) chẳng xa lạ gì đối
với Tôi. Vì hồi năm 1953 anh Luận làm Sĩ quan Truyền Tin kiêm Sĩ quan Mật Mã tại Khu Truồi
tỉnh Thừa Thiên (khoảng giữa đường từ Huế đi Đèo Hải Vân), Tôi đã có dịp đến thanh tra để
hướng dẫn về kỹ thuật, về các quy luật an ninh nhân viên, bảo vệ tài liệu và cơ sở Mật Mã.

         Cái kỳ gặp gỡ anh Luận lần đầu tiên ấy, đã lưu lại trong Tôi một kỷ niệm khó quên. Anh
Luận hướng dẫn chúng tôi đi thăm một đơn vị đóng sát bờ biển vùng Lăng Cô, nhân đó ghé thăm
căn Nhà Mát dành riêng cho quý vị cao cấp trong Chính quyền Saigon mỗi lần ra công tác nghỉ
ngơi đổi không khí. Thường Quý vị ấy ra bằng trực thăng, nhưng chúng tôi thì đi bằng xe jeep
quân đội. Đường đi thật là vất vả, phải băng qua vùng cát trắng nóng như sa mạc. Xe phải gài
cần hiệu chỉnh dùng cả 4 bánh, và tốc độ chạy không quá 4 dặm (miles) 1 giờ. Không khí bốn bề
quanh xe, bị mặt trời đốt cháy hiện ra long lanh như một lồng kính bao quanh xe chúng tôi. Máy
xe nóng và bốc khói. Chúng tôi phải cố gắng chịu đựng lết mãi mới tới một khu nhà có người ở
(tu viện nhỏ của các Nữ Tu Công giáo) giữa vùng sa mạc nhỏ. Qua cung cách cư xử, cho thấy
hình như các Dì phước ở đây quen thân với anh Luận, đã vồn vã tiếp đón và cho chúng tôi uống
những ly “hột ké” ngâm nước mưa. Cổ họng đang khô rang, được nuốt một hơi những “hột ké”
trắng đục nở tròn xoe trong nước như những hột thạch, với cái vị chua chua nhơn nhớt man mát,
làm cho sảng khoái tinh thần hết chỗ nói. Thật là tuyệt diệu, lúc đó tưởng chừng trên trái đất này
không có món giải khát nào ngon hơn thế.

         Một sự kiện thứ hai, xẩy ra vào cuối năm 1960, đã khiến tình “huynh đệ chi binh” giữa
anh Luận và Tôi trở nên thắm thiết hơn. Số là vào đêm 11-11-1960, nhóm các ông Nguyễn chánh

                                                                                                                                                                     50
   45   46   47   48   49   50   51   52   53   54   55