Page 76 - thong bao
P. 76

Duyên Nợ Truyền Tin - Hồi Ký - Nguyễn Huy Hùng

Nên vui thì đơn vị trưởng tiếp và dẫn thăm, còn theo quy luật hệ thống chỉ huy không muốn cho
thăm cũng chẳng làm gì được.

         Xong công tác tại Nha Trang, chúng tôi tiếp tục đi thanh tra Truyền Tin tại Đà Lạt. Trên
đường đi có ghé qua Tiểu khu Phan Rang, anh Khương được các bạn đã từng cùng vào nằm
trong chiến khu của Thiếu Tá Thái Quang Hoàng chống Tướng Hinh nguyên Tổng Tham mưu
trưởng năm nào, tiếp đón rất nồng hậu.

         Con đường xe hơi dẫn lên Đà Lạt chạy vòng vèo theo triền núi, leo lên đỉnh đèo Belle
Vue. Con đường thật là khúc khuỷu nguy hiểm hơn đường đèo Hải Vân giữa Huế và Đà Nẵng
nhiều. Nhưng thích thú vì được thấy cảnh nên thơ hùng vĩ của núi rừng thông Việt Nam, chẳng
khác nào như mình đang đi trong bức tranh thủy mạc, ghi cảnh 4 ông Ngư, Tiều, Canh, Độc của
Tầu vậy.

         Con đường sắt có dọc móc sắt nằm dài chính giữa 2 đường rầy, giúp cho các đoàn xe hoả
móc vào leo lên tụt xuống, đưa đón khách từ vùng đồng bằng lên thăm Đà Lạt, cũng được thiết
lập dọc theo triền núi, trông thấy mà sợ. Tôi chưa bao giờ có dịp đi thử, để thưởng thức cái hồi
hộp lo sợ khi ngồi trong các toa xe lửa, từ từ leo lên tụt xuống dốc núi của vùng đèo Belle Vue
này như thế nào.

         Tại Đà Lạt, sau khi thanh tra các cơ sở Truyền Tin Tiểu khu, Trường Võ Bị Quốc gia, đài
tiếp vận siêu tần số trên đỉnh Lang Biang lúc nào cũng gió và lành lạnh, chúng tôi có dịp đi thăm
Trung tâm nghiên cứu nguyên tử, trại Hầm nơi có Chùa Tầu (Nam Nữ tu sĩ ở chung), những
vườn trái mận (plumb), thác Bren, thác Gouga, trước khi trở về Saigon.

         Cuộc thanh tra Banmethuôt, Nha Trang, Đà Lạt kỳ này có một chuyện kỳ thú, đặc biệt
đối với 2 anh Nguyễn Hữu Chi và Đỗ Như Luận, chắc chắn phải nhớ đời không thế nào quên
được. Đó là, truyện xẩy ra khoảng 2 tuần lễ sau khi phái đoàn đã về Saigon. Vào một đêm Trời
âm u không trăng sao, Sĩ quan trực Bộ Chỉ huy Viễn Thông nhận được điện thoại gọi, yêu cầu
cung cấp xe chở anh Chi, rồi anh Luận vào nhà Thương cấp cứu vì sốt cao mê man và đổ máu
mũi. Ngày hôm sau biết tin, anh em đi thăm, 2 anh đã bớt và đang phải nằm điều trị tại khu riêng
biệt dành cho các người mắc bệnh truyền nhiễm, trong nhà Thương Chợ Rẫy bên Chợ Lớn. Nhà
thương này mới được Quân đội Viễn chinh Pháp trao lại, theo đòi hỏi của Chính phủ Ngô Đình
Diệm.

         Những người cùng đi trong đoàn thanh tra (trong đó có Tôi), ai nấy cũng ngay ngáy lo
lắng chờ đợi tới phiên mình. Nhưng một tuần rồi hai tuần qua đi, chẳng ai làm sao, mới thở phào
nhẹ nhõm. Đinh ninh rằng, trước kia mình cũng đã từng có lần bị sốt rét vật, đã được chữa trị dứt
nọc, và nhờ trong cơ thể mình đã từng có dịp tạo kháng thể chống trùng sốt rét quen rồi, nên nay
mới được hưởng trường hợp miễn nhiễm. Vì không phải là Bác sĩ nên đoán đại vậy thôi, chớ sực
thực không phải vậy.

         Số là, hồi còn nhỏ hoạt động Hướng Đạo trong Đoàn Mẫu Sơn, sau khi đi dự trại Hè năm
1942 ở trên đỉnh núi Mẫu Sơn (thuộc quận Lộc Bình cách thị xã Lạng Sơn chừng 20 cây số, nơi
có một trong các cột mốc ấn định ranh giới giữa 2 nước Việt Nam Trung Hoa) về, Tôi đã bị sốt
rét cách nhật, phải uống thuốc Quinine chữa cả năm trời mới khỏi hẳn. Mãi sau này, vào cuối
tháng 4 năm 1984, bị Cộng sản Việt Nam chuyển từ Trại cải tạo lao động khổ sai Thanh Phong,
Thanh Hoá, Trung Việt, về tiếp tục cải tạo tại trại Z30C vùng Rừng Lá, Hàm Tân, Thuận Hải,
Tôi vẫn bị sốt rét Hàm Tân vật như thường, mặc dù gia đình đã tiếp tế thuốc Chloroquine cho
uống phòng ngừa trước, đúng theo liều lượng quy định mà vẫn không thoát.

         Lúc đó, Tôi mới nhớ ra rằng, hồi trước 30-4-1975, vào khoảng năm 1969, một Liên đoàn
Thủy quân lục chiến vào vùng Rừng Lá Hàm Tân hành quân, cũng đã bị sốt rét Hàm Tân vật
ngã. Cố vấn Hoa Kỳ báo cáo là vì quân sĩ không chịu uống thuốc Chloroquine do Quân đội cấp

                                                                                                                                                                     76
   71   72   73   74   75   76   77   78   79   80   81