Page 36 - Buon oi chao mi
P. 36

Một chiều nọ giọng nói của Anne tách rời chúng tôi. Cyril đang nằm phủ trên tôi. Chúng tôi
gần như khỏa th}n dưới |nh s|ng đỏ au của mặt trời lặn, và tôi có thể hiểu vì sao Anne có
thể hiểu lầm những gì trông thấy. Cô gay gắt gọi tôi. Cyril đứng phắt dậy, đương nhiên anh
hơi luống cuống. Không rời mắt khỏi Anne, tôi từ từ đứng lên. Cô trực diện với Cyril, và nhìn
xuyên qua người anh, nói nhỏ nhẹ:

"Tôi không muốn gặp cậu nữa."

Anh không trả lời, nhưng cúi xuống v{ hôn vai tôi trước khi bỏ đi. Tôi ngạc nhiên và xúc
động, như thể cử chỉ đó l{ một ước thề. Anne chằm chặp nhìn tôi với cùng ánh mắt nghiêm
khắc xa vắng, như thể cô đang suy nghĩ về một điều gì khác. Cung cách của cô làm tôi tức
giận. Nếu cô đang chìm s}u trong suy tư đến thế thì cô nói với chúng tôi l{m gì? Tôi đi lên
gần cô, và một cách lễ độ giả vờ xấu hổ. Cuối cùng cô cũng tỏ vẻ chú ý đến tôi v{ lơ đễnh
nhặt một cọng l| dương trên cổ tôi và vứt bỏ. Tôi thấy cô đang khoác một lớp mặt nạ khinh
thị xinh đẹp, mà vẻ khinh khỉnh và kiêu kỳ rất hợp với cô, và luôn luôn khiến tôi e ngại.

"Cháu nên hiểu là thứ tiêu khiển ấy thường đưa ta v{o bệnh viện."

Cô đứng đó nhìn thẳng mặt tôi trong khi nói và tôi thấy nhục nhã vô cùng. Cô là một trong
những người đ{n b{ có thể đứng im khi nói. Tôi luôn luôn cần sự trợ giúp của một cái ghế,
hay một vật gì đó để cầm, như một điếu thuốc lá, hay chia trí bằng cách nhấc một chân lên
chéo qua ch}n kia v{ nhìn nó đung đưa.

"Đừng phóng đại," tôi nói với một nụ cười. "Cháu chỉ hôn Cyril, và việc đó không đưa ch|u
tới bệnh viện nào cả."

"Xin đừng gặp cậu ấy nữa," cô nói, như không tin tôi. "V{ đừng chống đối. Cháu mới mười
bẩy và cô cảm thấy có một trách nhiệm n{o đó với cháu. Cô sẽ không để cho cháu hủy hoại
cuộc đời của mình. Dù sao đi nữa ch|u cũng phải học thi, và sẽ bận rộn suốt các buổi chiều.

Cô quay lưng v{ đi về nhà, theo cách thức l~nh đạm của cô. Tôi cho|ng người. Cô mới
cương quyết làm sao. Chẳng ích gì mà cãi cọ hay chối bỏ khi cô sẽ đón nhận chúng với một
sự thờ ơ còn tồi tệ hơn l{ khinh bỉ, như thể tôi chưa từng có mặt, như thể tôi là một vật gì
đó đ|ng bị dày xéo, và không phải tôi, Cécile, l{ người cô quen biết từ lâu. Hy vọng duy nhất
của tôi hiện giờ là cha tôi. Chắc chắn ông sẽ nói như bao lần trước: "Úi giào, kỳ n{y l{ đứa
   31   32   33   34   35   36   37   38   39   40   41