Page 150 - dh105
P. 150
Sao lòng nghe thẹn là m ngưá»i tá»± do
Cá»§a nầy là cá»§a trá»i cho
Của ta đánh mất không lo đi tìm.
Năm 1999, vợ chồng tôi quyết định dá»i sang má»™t tiểu bang khác
nếu công ăn việc là m thuáºn tiện hÆ¡n. Tôi được má»™t công ty
chuyên vá» Internet ở miá»n Tây Nam phá»ng vấn bằng Ä‘iện thoại.
Kết quả rất khả quan. Há» hứa hẹn rất nhiá»u, từ việc giúp chúng
tôi di chuyển cho đến việc tạm cư trong thá»i gian đầu. Quyết định
rá»i khá»i tiểu bang Massachusetts, vá» má»i phương diện, váºt chất
cũng như tinh thần, là một quyết định lớn của gia đình tôi. Sau
nà y tôi không rá»i tiểu bang mà chỉ dá»i sang thà nh phố khác cÅ©ng
thuộc Massachusetts. Dù sao chúng tôi cũng quyết định bán căn
nhà ở Dorchester cho má»™t ngưá»i quen.
Äêm cuối trong căn nhà cÅ©, lần đầu tiên tôi khám phá ra rằng
nước Mỹ với tôi không phải là đất tạm dung. Cảm giác đêm cuối
cùng, cách đây gần 20 năm khi tôi xa Sà i Gòn, đã trở lại với tôi
lần nữa. Tôi sắp sá»a rá»i xa má»™t căn nhà , má»™t nÆ¡i chốn quen
thuá»™c, yêu thương. Căn nhà trên đưá»ng Thornley Street là nhÃ
của tôi, Dorchester là thôn xóm của tôi và Boston là thà nh phố
cá»§a tôi. Và tôi nháºn ra má»™t Ä‘iá»u Nước Mỹ đã cho tôi nhiá»u hÆ¡n
tôi trả lại cho nước Mỹ.
Ân huệ mà đất nước nầy đã cho tôi không phải chỉ là tự do
nhưng còn là cÆ¡ há»™i và hy vá»ng, đó là những Ä‘iá»u mà tôi đã
không tìm thấy trên quê hương ruá»™t thịt cá»§a mình. Hy vá»ng
không phải là giấc mÆ¡ huyá»n ảo mà là má»™t Ä‘iá»u có thá»±c và là chất
sống cần thiết để nuôi dưỡng má»™t con ngưá»i phải không ngừng
tranh đấu để sống còn như tôi. Nước Mỹ gắn bó vá»›i cuá»™c Ä‘á»i tôi
nhiá»u hÆ¡n tôi gắn bó vá»›i nước Mỹ.
- Äêm cuối trong căn nhà cÅ©, lần đầu tiên, tôi nghÄ© vỠđất nước
đã cưu mang tôi trong suốt gần 20 năm nhiá»u thay đổi cá»§a Ä‘á»i tôi
vá»›i má»™t tấm lòng biết Æ¡n và trân trá»ng chân thà nh. Äêm cuối
___________________________________________________________
ÄA HIỆU Sá» 105 TRANG 149

