Page 209 - dh105
P. 209

- Ồ cái bà này lãng xẹt, sao bà ăn nói bừa bãi thế, im cái
mồm lại ngay tui không để yên đâu. Giấy chứng minh nhân
dân đâu đưa đây coi, lý lịch không rõ ràng thì chớ có lắm lời
với tôi đấy, nghe chưa.

Bà Liên liền xây lưng lại, giả vờ ngáy như sấm, chân thúc
nhẹ vào người Khúc Lan. Nàng tức cười nghĩ có lẽ bà ta
muốn cầu cứu nên nói:

- Ông ơi, mới đó mà chị ta ngủ rồi, chắc đi đường xa quá
mệt mỏi. Hành khách chỉ gặp nhau phút chốc rồi ai về nhà
nấy, làm khó chỉ làm gì, bỏ qua đi ông.

_ Nếu bà ta cũng ôn hòa như cô, không làm nhục tôi thì tôi
nào có bực tức làm gì?

Đêm thật dài đối với Khúc Lan, chuyện lời qua tiếng lại giữa
bà Liên và tên cán bộ làm nàng thao thức mãi chẳng phân
biệt được ai là người tốt, ai là kẻ xấu. Mãi đến 9 giờ sáng
hôm sau xe mới đến Qui Nhơn, bà Liên cằn nhằn:

- Mấy thằng cha tài xế thằng nào cũng có chung một bản sao
y hệt nhau, giỏi nhất là hay nói cà lăm, bực mình hết sức đó
cô. Bác sĩ hẹn tui 9 giờ gặp mặt nói chuyện mà bây giờ chưa
đến, còn phải đi một cuốc xe nữa, biết ăn nói làm sao đây.
Thiệt mất uy tín ghê, bác sỉ Thông làm sao tin tui nữa đây?
Cũng tại tui giúp đỡ cô nên mới gặp xui xẻo như vậy. Biết xe
trở chứng thình lình giữa đường, tui thà đi xe hàng còn
nhanh hơn.

Khúc Lan trách thầm bà Liên vô cớ lại đổ tội cho nàng, bực
quá. Thôi mình chỉ cần gặp được Nhật rồi thì mọi sự sẽ giải
tỏa, mọi lo âu đều tan biến:

- Nhật ơi, em đang đứng bên bờ vực thẳm anh có biết không?
Xin Phật bà Quan Âm cứu khổ cứu nạn cho chồng con được
tai qua nạn khỏi, bịnh tật tiêu trừ, con phát nguyện ăn chay
ba tháng sám hối.

___________________________________________________________

TRANG 206  ĐA HIỆU SỐ 105
   204   205   206   207   208   209   210   211   212   213   214