Page 212 - dh105
P. 212

- Ý, anh Nhật em không bao giờ gọi hai tiếng ba mẹ, vì ba
mẹ chồng em khó nuôi con nên sinh ra ai cũng phải gọi cậu
và vú từ hồi còn nhỏ kia.

Bà Liên tỏ vẻ bực mình hết sức, vội nắm lấy tay Khúc Lan
kéo đi, miệng nói:

- Thôi chạng vạng rồi, cô mau theo tui ra bến xe mua vé về
Đà Nẵng kẻo hết vé bây giờ. Mua xong bả còn tử tế trả tiền
luôn và không quên nhắc ngày mai nhớ đem theo 3 lượng và
một chỉ vàng, Nhật đã hứa để đền ơn.

Khúc Lan và con trai lên xe thì trời sập tối, bé Nhân đói
bụng liền đòi ăn, nàng mở cơm nắm định bới cho Nhật đưa
ra, thằng nhỏ ăn ngon lành, nàng nhìn con ăn thương xót quá,
chợt nghĩ ngợi:

- Nghe nói không đem theo vàng mà bà ta vẫn chịu dẫn mình
đi cũng lạ, có lẽ lợi dụng khỏi trả tiền vé xe và ăn uống dọc
đường, tiết kiệm một số tiền cũng đỡ.

Đến bến xe dừng lại, Khúc Lan dắt bé Nhân đi bộ về nhà
chợt thấy mẹ chồng vừa trên xe xích lô bước xuống, bà Đoàn
vui vẻ nói:

- Kìa Khúc Lan chớ con dắt thằng Thành đi mô mà tối hù
mới về rứa?

- Vú ơi, có thể chị Thu Hà và mấy cháu ngủ rồi, đèn đuốc tắt
hết. Để con tìm chìa khóa mở cổng, vú vô nhà uống chén trà
rồi con sẽ trình bày đầu đuôi công chuyện.

Khúc Lan nhanh nhẹn pha trà bưng lên mời, chị Thu Hà
nghe ồn ào vội ngồi dậy bước ra chào hỏi:

- Chào bác, bác lên thăm mấy cháu hả, con cũng mới từ
Saigon về đây mấy ngày thôi, hai bác và mấy em vẫn khỏe
chá»›.

___________________________________________________________

ĐA HIỆU SỐ 105  TRANG 209
   207   208   209   210   211   212   213   214   215   216   217