Page 224 - dh105
P. 224

thì sau này Thạnh được biết chỉ là dãi khăn quấn đầu truyền
thống của những cô gái Mường. Mấy cô gái vừa trông thấy
Thạnh đứng bên bờ suối có chút sửng sốt, túm tụm lùi lại

kêu lên:
- Ái, tù ngụy kìa!
Một cô trông có vẻ là chị lớn, bởi dáng vẻ khoan thai có
gương mặt tròn, sáng như ánh trăng rằm đã nhẹ nhàng đưa
tay ra ngăn lại:
- Đừng gọi người ta như thế, tội chết!
Thật ngạc nhiên! Thạnh cứ ngỡ chàng sẽ được nghe một
tràng tiếng miền núi lạ lùng, ríu rít như tiếng chim, nhưng
các cô lại nói tiếng Kinh thật nhuần nhuyễn và êm ái, tựa
như tiếng suối chảy róc rách qua những ghềnh đá. Thạnh
định thanh minh thanh nga với mấy cô về cái khoản danh
xưng:
- Chào mấy cô, tôi là tù nhưng không phải là ngụ...
…Thì đột nhiên chàng thấy xây xẩm, không gian quanh
Thạnh như đảo lộn quay cuồng. Một luồng hơi nóng hừng
hực như lửa nổ bùng ra trong thân thể Thạnh phùn phụt như
muốn phún ra ngoài, đầu chàng nhức nhối kinh khủng như bị
một lưỡi búa bổ vào. Cơn sốt ác tính quái ác lại hành hạ
Thạnh, đêm qua là rét lạnh, hôm nay thì nóng. Thạnh ngã
nằm dài sóng soài xuống trên bãi cỏ non bên bờ suối ngất xỉu
không còn biết gì nữa.
Thời gian lờ lững trôi qua, nhè nhẹ như cơn gió lướt qua
cành lá. Thạnh mở bừng mắt ra ngơ ngác nhìn quanh. Hai
khuôn mặt với ánh mắt lo âu nhập nhoạng lung linh trước đôi
mắt mờ đục của chàng. Thạnh gượng nhổm dậy để nhìn cho
rõ, thì chàng nghe giọng nói quen thuộc của ông bác sĩ Trí:
- Anh Thạnh nằm nghỉ thêm chút nữa, anh còn mệt.
Thạnh hiểu ngay, có lẽ bác sĩ Trí ở trạm y tế kiêm nhiệm
luôn việc đem cơm ra đồng cho những người làm xa đã cứu
sống chàng. Nhưng không phải vậy. Khi Thạnh nhìn sang để
nhận ra cô gái dân tộc, định hỏi, thì bác sĩ Trí đã nói ngay:
- Anh may mắn lắm đấy. Khi tôi ra đến thì mấy cô gái này
nhóm lửa nấu cho anh uống thuốc cây cỏ, cơn sốt hạ ngay.
Tôi chưa từng thấy loại thuốc Nam nào tuyệt diệu đến thế.

___________________________________________________________

ĐA HIỆU SỐ 105  TRANG 221
   219   220   221   222   223   224   225   226   227   228   229