Page 247 - dh105
P. 247
Bốn ngưá»i chúng tôi cùng và o trong phòng trà . Anh Tùng
và chị Phượng cứ tÃu tÃt kể lể vá»›i nhau vô tình đẩy tôi phải
trò chuyện với Phương. Chuyện ngà y ấy, dù có một chút
bâng khuâng thoáng qua hồn nhưng tôi cũng đã quên rồi con
chim xanh chỉ dừng chân chốc lát trên một nhánh cây nhỠđể
ngắm trá»i mây rồi bay Ä‘i. Giá» gặp lại Phương trông anh
phong trần dà y dạn hơn, đôi mắt đăm chiêu như có chút chán
nản, muá»™n phiá»n. Anh nhìn tôi:
- Không thể nà o ngỠđược gặp lại BÃch Liên, tôi mừng lắm.
BÃch Liên vẫn còn Ä‘i há»c chứ? Có còn Ä‘i hát thêm và o buổi
tối không?
- Dạ, Liên không còn Ä‘i hát nữa để dà nh thì giá» há»c hà nh vì
Liên Ä‘ang há»c Äại Há»c Sư Phạm. Anh Phương có gì vui
không? Trông anh già dặn và buồn hơn trước.
- Liên nói đúng, tôi Ä‘ang buồn vì ngưá»i yêu vừa Ä‘i lấy
chồng. Ngà y trước khi tôi muốn là m bạn với Liên thì Liên
lạnh nhạt hỠhững, tôi cũng không có dịp để tỠbà y tình cảm
thêm vá»›i Liên. Sau đó tôi quen má»™t ngưá»i con gái khác ở
Sà igòn và chúng tôi yêu nhau được hơn một năm rồi. Nà ng
há»c trưá»ng Régina Pacis, con nhà già u, có lẽ vì váºy mà gia
đình nà ng chê lÃnh như tôi nên cuối cùng thì tôi đà nh hát bà i
“Sayonara†để tiễn nà ng vỠnơi chốn cao sang. GiỠtôi chỉ
còn tìm vui với đồng đội trong những tháng ngà y miệt mà i
hà nh quân….
Tôi nhìn anh, một chút xót xa thương cảm:
- Xin lỗi anh, ngà y đó không phải Liên chê anh mà vì Liên
còn nhá», còn bổn pháºn vá»›i gia đình. HÆ¡n nữa Liên sợ là m
ngưá»i yêu cá»§a lÃnh, lÃnh cứ Ä‘i biá»n biệt, liệu mình có giữ nổi
không? Nhưng bây giá» nhìn lại thấy chung quanh toà n lÃ
lÃnh, bạn bè ai cÅ©ng có ngưá»i yêu là lÃnh cả nên Liên cÅ©ng…
bớt sợ rồi.
Phương cưá»i có chút giá»…u cợt:
- Thế bây giá» Liên có dám là m ngưá»i yêu cá»§a lÃnh không?
Biết Phương chá»c mình tôi cúi đầu là nhÃ:
- Cũng phải xem là ai, có hợp tánh, hợp tình với mình không
chứ anh.
Phương gáºt gù:
___________________________________________________________
TRANG 244 ÄA HIỆU Sá» 105

