Page 264 - dh105
P. 264

- Anh nói em rồi, làm over time ít thôi, mấy năm nay cứ quần
quật như thế làm sao chịu nổi.
- Nói như anh, thì bao giờ mình mới trả xong nhà. Vợ chồng
mình qua đây trễ, nếu bây giờ còn trẻ, còn sức, không ráng
“cày” để trang trải cho xong cái nhà thì đợi đến lúc nào
nữa. Con cái chúng nó phải lo cho cuộc sống của chúng nó,
mình đâu có thể dựa vào con được. Với lại ở bên Mỹ này em
thấy hai vợ chồng mình nên có căn nhà riêng sống với nhau
tự do hơn, thoải mái hơn, em không muốn ở chung nhà với
các con đâu, dù con mình ngoan, có hiếu với bố mẹ nhưng
chung đụng sẽ có nhiều phiền toái lắm, anh nghĩ có phải

không?
      Ông thấy bà nói cũng có lý. Ông đọc báo thấy có nhiều

hoàn cảnh gia đình chung đụng khá phức tạp. Gia đình ông
may mắn hơn họ, ông bà đã có những đưá con thành danh và
rất hiếu thảo. Đó là cái phúc trời cho ông bà. Tuy vậy thấy
vợ quá cực, ông không đành lòng nhưng thôi bà đã thích ông
cũng chẳng cản được.

   Cuối cùng rồi căn nhà cũng trả xong, hai năm sau thì bà bị
lay off vì hãng của bà chuyển ra ngoại quốc, bà cườì bảo

ông:
- Anh thấy chưa hồi đó mà em mà không tham, chẳng bỏ xót
một giờ over time nào, thì bây giờ làm sao có đủ tiền trả tiền
nhà khi chỉ có mình anh đi làm. Nghĩ cũng may thật đó anh
nhỉ, bây giờ thì em tha hồ có thời gian để take care cái vườn
của em rồi. À, kỳ này Tí Dung sanh sẽ không phải đem con
đi gửi nữa. Em sẽ làm vú nuôi cho con nó. Nghĩ lại mà thấy
thương cho mấy đứa bé kia, cứ bị tha hết chỗ này đến chỗ
khác để gửi.

      Ông thấy phần lớn những người đàn bà VN giống như
vợ ông: Bỏ cả một đời lo hết cho chồng, cho con, rồi bây giờ

___________________________________________________________

ĐA HIỆU SỐ 105  TRANG 261
   259   260   261   262   263   264   265   266   267   268   269