Page 293 - dh105
P. 293

ruột của mình, từ ngoài Bắc về, nên Quỳnh đành thôi… và
trở lại Long Sơn. Long Sơn tuy có nghèo khổ nhưng mình
quen cảnh hẩm hiu của xứ này rồi. Và nhất là con Nuôi nhất
định không muốn xa bà ngoại mình.

Nghe Quỳnh Hoa nói, tôi thương bạn vô cùng- sao bạn tôi
đẹp mà đoạn trường như vậy? Đoạn trường giống như cái tên
của cha mẹ đã đặt cho Quỳnh Hoa. Tôi còn nhớ một bài tập
đọc trong cuốn vần Lâm Bá Phước thời tiểu học. Công chúa
Quỳnh Hoa, vì cải lệnh cha không chịu lấy Võ Hầu, bị vua
cha đày vào sống trong rừng, buồn, ủ rũ mà chết, nơi mộ
phần trổ lên một bông hoa, người đời đặt tên là Quỳnh Hoa.
Một hôm Võ Hầu đi săn, gặp hoa đẹp vừa đưa tay hái thì hoa
tự nhiên héo rũ. Quỳnh Hoa là bông hoa đẹp sớm nở, tối
tàn.Quỳnh Hoa ngoài đời là bạn tôi cũng bạc phước như thế
sao! Xoá tan những thương cảm đột ngột , tôi hề với Quỳnh
Hoa… Khi xưa ta bé ta chơi, ta chơi bắn súng khơi khơi,anh
khôn ngoan anh bắn ngay tim em… beng beng..!

- Tội mi là có bồ sớm mà không chịu xin phép mọi người,
trong đó có ta nữa đó. Ông Bà xóm Phát Diệm nổi giận vì mi
và anh Xuân chưa cho ông bà ăn trầu cau mà “earthquake”
trước nên mi phải một mình là con chim lẻ bạn.

- Không lường trước được! Ngày đó khao khát yêu nhau, cứ
ngỡ anh Xuân hiền lành, ngoan đạo cùng tôn giáo, Quỳnh
nghĩ sẽ yên ấm một đời, ảnh hứa với Quỳnh khi nào lên
trung úy thì làm lễ cưới… nào có ngờ đâu, anh ấy yểu mệnh.
Quỳnh thật cô đơn, về đêm thao thức nghe chim kêu , vượn
hú trên núi , gió reo từ biển vào… không bút mực nào tả hết
nổi sầu thương nhớ,bé Nuôi càng lớn càng giống anh Xuân.
Hằng ngày đi dạy học, đường từ nhà đến trường chung
quanh là núi và biển, núi khô khan, biển bao la xanh ngát, đi
và về chiếc bóng, nhưng lòng lúc nào cũng nghĩ về bé Nuôi,
có lẽ đó là tình mẫu tử đã cho mình thêm sức sống, chịu
đựng. Sau ngày 30/4 tao loạn, đời sống ở Long Sơn càng

___________________________________________________________

TRANG 290  ĐA HIỆU SỐ 105
   288   289   290   291   292   293   294   295   296   297   298