Page 304 - dh105
P. 304

cũng dễ dãi cho anh vào cổng. Lọt vào cổng, với một ngón nghề
ở mức thượng thừa, anh đã quăng chất nổ nhỏ gọn nhưng cực
mạnh vào khu bồn xăng. Thời nổ thì dĩ nhiên đã được tính toán
kỹ lưỡng. Chờ lính gác đã đổi ca, anh lại đón xe khác ra khỏi
kho xăng một cách an toàn.

      Trở về khu đường mòn, anh ung dung chờ đợi kết qủa và dĩ
nhiên trực thăng đã đón anh trở lại đơn vị trong niềm vui chiến
thắng.

    Đối với tôi, qua thành qủa và động tác ấy, tôi phải tôn anh là
bậc thầy. Và giờ đây tôi phải thực hành bài học mà tôi đã học
được ở anh: Vượt ngục bằng cổng chính.Tôi thầm nghĩ trong
bụng: dân chơi cờ tướng, ai chả biết câu: Xuất kỳ bất ý, công kỳ
vô bị.

     Suốt vài tuần lễ qua, đêm nào tôi cũng thức từ 3-4 giờ sáng,
đóng kịch, viện lẽ sợ hãi, tiếc của vì bị bọn tổ chức vượt biên lừa
đảo nên mất ngủ ra ngồi dưới trụ điện nơi có ngọn đèn cao áp soi
sáng cho đống gỗ hàng trăm cây cẩm lai to đùng mà mỗi cây dài
hàng chục mét đường kính bốn, năm tấc để nhìn trời ngó đất.
Đống gỗ này được xử dụng như thế nào thì chỉ có trời mới biết.

      Từ vọng gác ngoài cổng, những phiên gác gần sáng, mấy
“chú bò vàng” thường lân la đến thăm hỏi trò truyện với tôi cho
mau tới giờ đổi phiên. Với những “con bò vàng” này, hình ảnh
“chú Hai hớt tóc” đã qúa quen thuộc thân tình, vì ban ngày vẫn
thường lui tới ghế hớt tóc để chàng chấu nhờ vả việc này việc
kia,hết hớt tóc lại đến cạo râu, ráy tai …chùa.

      Yếu tố “thói quen” này đã tạo thêm cho tôi sự thuận lợi.
Việc tôi cứ ngồi dưới ngọn đèn sáng choang từ 3-4 giờ sáng vì
mất ngủ, không chịu nằm trong lán là chuyện bình thường, chả có
gi cần phải lưu ý nghi ngờ.

___________________________________________________________

ĐA HIỆU SỐ 105  TRANG 301
   299   300   301   302   303   304   305   306   307   308   309