Page 340 - dh105
P. 340

Không bút mực nào tả hết nỗi vui mừng của hai thằng bạn
thân bất ngờ gặp lại nhau trong hoàn cảnh dầu sôi lửa bỏng
thế này. Từ ngày ra trường đến nay, Toán chọn Sư Đoàn 18,
còn tôi chọn BĐQ, mỗi thằng một phương trời, cũng chẳng
biết tin tức gì nhau. Hai thằng hỏi thăm nhau vài phút thì
chia tay. Thấy tôi đeo 4 trái lựu đạn mini trên dây ba chạc,
Toán xin tôi hai trái, tôi tặng Toán xem như một chút quà để
Toán hộ thân. Toán đi rồi, trong lòng tôi cảm thấy bùi ngùi.
Rồi đây hai thằng không biết có còn gặp lại nhau không, như
hai câu thơ:
Đời lính chiến loạn ly ai dám hẹn
Giọt sương khuya trên sợi nắng mù sương
(Nguyễn Đức Thạch K24)
Qủa thật. Đời lính trận nay còn mai mất, nào ai biết trước
ngày mai! Nhớ lúc trong trường, hai thằng cùng nhau về Sài
Gòn làm quyển Lưu Niệm cho khóa; hai thằng ngày đêm vẽ,
cắt, dán các pano hộp đèn để kịp trang hoàng cho Lễ Trao
Nhẫn. Hai thằng cũng được bè bạn gọi là “hai người hùng cô
độc” vì tôi với Toán chẳng có cô nào để làm bạn, nên thường
đi phố chung với nhau: đi nghe nhạc, đánh bi da, uống cà
phê…Nhớ nhất là Toán chuyên uống cà phê đen không
đường. Có một lần vào dịp Tết, hai thằng đánh bi da từ sáng
cho đến trưa. Hai thằng chuẩn bị trả tiền, rồi đi ăn cơm trưa,
thì thật bất ngờ, bà chủ hỏi:
- Hai cậu không có quen ai ở Đà Lạt hay sao mà tôi thấy hai
cậu lần nào ra phố cũng đánh bi da cả buổi, có khi luôn cả
buổi chiều.
 Hai thằng cười:
- Tụi tôi cu ki chỉ có hai đứa với nhau, nên cũng không biết
đi đâu.
- Thôi bữa nay, tiền bi da thì coi như tui lì xì, cũng đã tới
trưa rồi, mời hai cậu ở lại ăn cơm với gia đình tui.
Tất nhiên, hai thằng đều đồng ý…Thước phim kỷ niệm đang
quay chậm trong đầu, bỗng loáng thoáng bên tai tôi nghe
mấy người lính của tôi nói chuyện.
- Tao thấy ông đó xăm xăm đi tới trước mặt Alfa, tao sợ ổng
làm bậy, nên chuẩn bị “phơ”.

___________________________________________________________

ĐA HIỆU SỐ 105  TRANG 337
   335   336   337   338   339   340   341   342   343   344   345