Page 72 - dh105
P. 72

trường. Tôi nhớ ơn và thương các chị tôi, tôi nuôi mộng lớn
hơn là bảo lãnh cả gia đình sang Mỹ nên quyết định đi làm giấy
tờ. Thày mẹ và chị M., các em tôi qua Mỹ trót lọt, riêng chị H.
lại bị trục trặc vì khi anh B. mất, không ai làm giấy khai tử cho
cả.
Mọi chuyện còn đang chờ đợi thì một hôm được tin dữ chị H.
đã bị đột quỵ, chở đi cứu cấp vài tiếng sau thì mất. Hôm giỗ
đầu của chị, cháu tôi có kể cho tôi nghe một khúc chuyện thật
.Tôi viết thành “Truyện Thật Ngắn Sau 1975” đưa lên diễn đàn
Khóa 26, xin lập lại như sau:
Truyện thật ngắn sau 1975: Chị Tôi

Thằng nhỏ chạy thụt mạng trên bờ đê gồ ghề, băng qua mấy
thuở ruộng, miệng vừa la oai oái, "Má ơi,má ơi, có...có .....",
Chị đang gieo mạ giữa ruộng, chợt ngẩng đầu hỏi vọng,"Gì đó
?". Thằng nhỏ reo lên, "Có thư từ Mỹ..". Chị giật mình: "Gì ?
Thư ai ?". "Thư của cậu Hùng má ơi !!!!" . Chị chợt tung nắm
mạ giữa ruộng, ngã quỵ xuống, rồi lại cố ngoi lên, chạy giữa
đống sình lậy, "Đâu.. đâu.. đưa má coi" . Chị cầm chặt lá thư,
quần ống cao ống thấp, không còn để ý gì khác, như người
điên, băng nhanh qua những thuở ruộng chạy bán sống bán
chết về nhà, mở vội lá thư, vừa đọc vừa khóc sướt mướt. Mấy
đứa con nhìn má cũng bùi ngùi khóc theo. Thư vỏn vẹn có một
trang giấy mà chị đọc mãi không bao giờ hết. Đêm hôm đó,
mấy đứa nhỏ cũng không ngủ được, thấp thỏm trong mùng,
thỉnh thoảng nghe tiếng má kêu,"Lạy Trời, em tôi còn sống ..."
Nhớ một kỷ niệm đứa cháu kể nhân ngày giỗ chị (9 tháng 9).
ĐQH
Lời cuối, xin cám ơn hai chị của tôi và tất cả những người chị ở
trên đời này đã hy sinh ít nhiều cho gia đình mình.

 Đào Quý Hùng K26

Cảm động vì câu chuyện, thi sĩ Nguyễn Văn Ngọc và cũng là
bạn cùng khóa 26 đã viết tặng tôi bài thơ dưới đây:

___________________________________________________________

ĐA HIỆU SỐ 105  TRANG 71
   67   68   69   70   71   72   73   74   75   76   77