Page 96 - dh105
P. 96

Tôi nhận ra, chiến đấu ngoài trận tuyến không phải
là vì sống chết, mà vì lòng tự trọng. Đã đặt chân ra tới tuyến
đầu mặt trận, người chiến binh không còn quan tâm tới
những ngôn từ to lớn, vĩ đại... như lòng ái quốc, hay chuyện
bảo vệ tổ quốc hoặc đồng bào nữa. Họ chỉ quan tâm tới
chuyện bảo vệ nhau và sống chết theo lòng trung tín với
nhau tới độ mà những người thường dân không thể nào hiểu
nổi.
Tôi thấy ngay cả tình vợ chồng, tình cha con, cũng không
khốc liệt và cấp thời như lòng chung thủy của các chiến binh
với nhau ngoài trận địa. Đó là bổn phận hàng đầu của họ.
Chiến đấu ngoài mặt trận đã trở thành giữ gìn công lý và
bảo vệ tình người”.
Đó là những lời chân thật của một nữ phóng viên danh tiếng
nhất VN.

Sau đây là đoạn bút ký tượng trưng của Dương Phục về
chuyến bay vào An Lộc bị “gãy cánh” giữa đường:

Phục viết:
“Rơi Trong Vùng Địch”
Một lần, ngày 29-4-72, nhóm phóng viên ba người, gồm
Nguyễn Mạnh Tiến, Đài Saigon, Tuất Hải, Đài VOF, và tôi,
Đài PT Quân đội, đã lên được trực thăng bay vào tới được
vùng đồn điền Xa Cam, gần đáp xuống thì bị đạn phòng
không của địch bắn như mưa và pháo kích hàng loạt vào
vùng bãi đáp nên phi cơ lại phải quay về.
Vừa bay trên đường về, phi công phải bay sát đầu ngọn cây
cao su để tránh hỏa tiễn tầm nhiệt SA7, tránh cao xạ phòng
không, nhưng bay thấp như thế thì lại không tránh được đại
liên và ngay cả súng AK. Vừa bay được một đoạn ngắn,
hàng loạt đạn phòng không dữ dội của Cộng quân bắn trúng
chiếc trực thăng có nhóm báo chí.
Viên phi công, Trung úy Võ Văn Cơ của Phi đoàn 223, bị
trúng thương bên vai phải, mũi phi cơ trúng đạn khói xịt lên
mù mịt, nhưng vẫn cố gắng điều khiển trực thăng bay thêm
5, 6 dặm nữa và hết sức khó khăn hạ khẩn cấp được xuống
một bãi đất trống giữa khu rừng gần đồn điền Xa Cam. Tiến,

___________________________________________________________

ĐA HIỆU SỐ 105  TRANG 95
   91   92   93   94   95   96   97   98   99   100   101