Page 216 - Món Quà Tình Yêu
P. 216

tự lẩm bẩm.

     Cô cố gắng di chuyển chiếc bàn nhỏ và phát hiện ra
chân bàn cũng được đóng đinh xuống sàn như vậy. May
mắn thay, những chiếc ghế không được cố định. Tuy
nhiên, chúng cũng rất nặng. Sara kéo một chiếc về phía
chiếc rương và tốn thêm vài phút quý giá để đánh vật với
sức nặng của nó cho đến khi nhấc được thứ đồ nội thất
khủng khiếp đó và dựng nó lên trên chiếc rương.

     Cô lùi lại quan sát thành quả của mình và xoa tay
vào hai bên hông, cố gắng đẩy lùi cơn nhức nhối. Tuy
biết rằng khóa cửa chỉ là biện pháp tạm thời, nhưng cô
vẫn cảm thấy mình thật thông minh. Mặc dù vậy, không
tốn quá nhiều thời gian để Sara quên đi niềm tự hào nhỏ
bé đó khi cô nhận ra mình đang hành xử trẻ con như thế
nào. Đúng thế, cô thầm nghĩ, nếu hành động của cô trẻ
con, thì đó là do Nathan. Nếu như anh không biết điều
hơn một chút, vậy tại sao cô lại phải như thế chứ? Có
thể trước khi màn đêm buông xuống, gã Viking của cô
sẽ bắt đầu suy nghĩ một cách lý trí hơn và nhận ra giá trị
trong yêu. Và nếu tên đàn ông đầu lừa đó không đồng ý,
tốt thôi, cô nhất quyết ở trong ca bin cho đến khi anh
   211   212   213   214   215   216   217   218   219   220   221