Page 471 - Món Quà Tình Yêu
P. 471

“Đi đi, Nathan”, cô thì thào, giọng bị bóp nghẹt bởi
những tấm mền, nhưng anh vẫn hiểu những gì cô nói.
“Em cảm thấy không khỏe.”

     Cô nghe như sắp chết. Sự lo lắng của anh tăng lên.
“Có chuyện gì với em?”, anh yêu cầu với một tiếng thì
thầm thô ráp. “Mặt em còn đau không? Khốn kiếp, ta
biết lẽ ra mình nên giết tên khốn kia mới phải.”

     “Không phải mặt”, cô kêu lên.

     “Vậy là do cơn sốt?”, anh giật những chiếc chăn
phủ ra một lần nữa.

     Ôi, Chúa ơi, cô không thể giải thích tình trạng của
mình lúc này cho anh. Nó quá xấu hổ. Cô bật ra một
tiếng rên rỉ khác và lăn người nằm nghiêng, tránh xa khỏi
anh. Đầu gối cô gập lại đến tận bụng, và bắt đầu đấm tay
lên lưng với nỗ lực làm giảm cơn đau. “Em không muốn
nói về nó”, cô nói. “Em chỉ cảm thấy không khỏe. Làm
ơn đi đi.”

     Dĩ nhiên Nathan không định làm bất cứ điều gì
   466   467   468   469   470   471   472   473   474   475   476