Page 106 - Le Tinh Nhan Dam Mau - Dao Dao Nhat Luan
P. 106

“ Được rồi, cô thử tìm xem quanh đây có món gì ngon không, chúng ta
hỏi xongthì đi thẳng tới đó luôn.” Xem ra Lục T ử Khiên cũng đã đói
bụng, xoa xoa tay hăm hở hưởng ứng.

Cửa thang máy vừa mở ra, nhìn thẳng vềphía trước liền thấy ngay một
bóng dáng yểu điệu, cô đang kiễng chân lau tủ, tay giơ cao khiến gấu áo
cũng nâng lên, để lộ vòng eo nhỏ nhắn uyển chuyển. T rong tư liệu có
ghi, T râu Lôi Lôi xuất thân là người học múa,dù đã không múa nhiều
năm, nhưng dáng người vẫn mềm mại cân đối như xưa.

Lục T ử Khiên là người đầu tiên bước tới cửa, hỏi một câu: “ Cô T râu
Lôi Lôi?”

Người nọ quay ra, nhíu mày, dùng ánh mắt dò hỏi nhìn bọn họ.

Khuông mặt không quá xinh đẹp, nhưng có một loại khí chất cao ngạo
thanh nhã,không ngờ điểm này của cô ta lại giống hệt T hư T ầm, trước
nay người làmnghệ thuật đều có loại khí chất ấy, nhưng cũng có người
giả vờ, có người toát ra từ trong cốt cách. Sau khi biết thân phận của
bọn họ, T râu LôiLôi khó hiểu chớp mắt, “ Ừm… Vào trong ngồi đi.
Ngại quá, nhà hơi bừabộn. Xin hỏi, rốt cuộc các vị tìm tôi có việc gì?”
   101   102   103   104   105   106   107   108   109   110   111