Page 310 - Le Tinh Nhan Dam Mau - Dao Dao Nhat Luan
P. 310

(Không muốn về nhà)

Mấy ngày nay mình thà làm thêm ở công ty, còn hơn phải vè nhà. Vì
mìnhkhông chịu sang tên nhà cho Lương nên bà ta lạnh mặt với mình,
nhưngmình còn chưa nói gì bà ta, bà ta đã nói xấu mình với Lương. Bà
ta còncố ý mang theo con dao phay ở quê lên, chặt xương, vang ầm ầm,
như đangthể hiện uy quyền của bản thân, trước mặt bà ta mình cứ như
con chuột,không dám ngẩng đầu. Mình không biết kể khổ với ai, mình
sợ bị họ chêcười, tất cả đều là mình tự làm tự chịu, muốn chết quá, tại
sao mình lại thảm hại thế này! Đây rõ ràng là nhà mình, nhưng mình cứ
như kẻ ăn nhờ ở đậu, lúc nào cũng phải nhìn sắc mặt người khác mà
sống. Cha, mẹ, conrất nhớ hai người, con muốn về Hồ T ễ, muốn về
nhà! Mình còn đường luihay không? T hực sự không thể chịu nổi nữa!!!

Ngoài blog, Lỵ Nhãcòn giấu tên lập chủ đề trên diễn đàn, nội dung cơ
bản là phê phán mẹchồng quá đáng, bi phẫn nhắc nhở mọi người trước
khi kết hôn nhất địnhphải gặp tất cả người nhà của bạn trai, còn cảm
thán sự thay đổi củachồng trước và sau khi kết hôn, nhiều lần sử dụng từ
“ Mất hết niềm tin.”

T hư T ầm đóng màn hình laptop, trái tim đau đớn như bị ai đâm mấy

nhát dao.Cô không biết hóa ra Lỵ Nhã phải sống
   305   306   307   308   309   310   311   312   313   314   315