Page 100 - dh105
P. 100
Thanh Thảo
“Mẹ†là má»™t đỠtà i vô táºn nhưng trùng lặp, bởi lẽ ai cÅ©ng có má»™t
ngưá»i mẹ và ngưá»i mẹ nà o cÅ©ng vÄ© đại cao cả, cÅ©ng đáng kÃnh,
đáng yêu. Biết váºy, nhưng tôi vẫn muốn chia sẻ vá»›i má»i ngưá»i vá»
Mẹ cá»§a tôi, vá» má»™t ngưá»i phụ nữ Việt Nam má»™c mạc bình dị,
nhưng dưới ánh mắt tôi, mẹ rất kiên cưá»ng và đầy nghị lá»±c,
ngưá»i mà tôi luôn kÃnh phục và ngưỡng má»™ suốt cuá»™c Ä‘á»i. Tôi ôm
ấp ý định nà y đã từ lâu lắm nhưng ngần ngại không dám thực
hiện. Tôi biết mình không có đủ khả năng chữ nghĩa để lột tả
được hết vẻ đẹp cá»§a Mẹ, sợ lá»i văn vụng vá» tẻ nhạt là m giảm Ä‘i
hình tượng cao quý của Mẹ. Nhưng nếu không kể ra, tôi sẽ ân
háºn và ray rức lắm, sẽ không bao giá» tha thứ cho mình nếu má»™t
ngà y nà o đó quá muộn...
Tôi gá»i Mẹ tôi bằng Má theo lối gá»i cá»§a ngưá»i miá»n Trung. Má tôi
mồ côi cả cha lẫn mẹ từ độ tuổi chưa cắp sách đến trưá»ng. Má
sống vá»›i Dì và Bà Ngoại ở má»™t miá»n quê, ngoại ô thà nh phố. Tuổi
thÆ¡ cá»§a Má êm Ä‘á»m trôi qua, không sung sướng như những đứa
trẻ có cha có mẹ, nhưng cũng không vì thế mà phải vất vả thiếu
thốn chân lấm tay bùn. Ba tôi ngà y đó là một anh sinh viên nghèo
vá»›i nhiá»u hoà i bão. Tuổi thÆ¡ cá»§a Ba là những chuá»—i ngà y cÆ¡ hà n
________________________________________________________________________________
ÄA HIỆU 104 Trang 98

