Page 104 - dh105
P. 104

trải một miếng nylon xuống đất, bày lên đó những bộ áo dài sang
trọng, những chuỗi ngọc trai đắt tiền. Khi thấy bóng dáng công an,
Má túm bốn góc miếng nylon nhét vô túi xách rồi cứ thế mà cắm
đầu chạy. Có người mua đồ của Má nhưng cũng có người đem đồ
nhà ra bán. Má mua đi bán lại, và cứ thế chợ trời được mọc lên.
Ngày ngày, Má đạp xe ra chợ từ sáng sớm chở theo một túi đồ,
đến chiều tối mới về. Anh em chúng tôi ra đứng đầu ngõ đón Má.
Thấp thoáng từ xa, dáng Má nhỏ bé gồng mình trên chiếc xe đạp
mini, trên ghi-đông lủng lẳng mấy bị chè đậu, nhỏ bằng nắm tay
căng phồng. Anh em chúng tôi nhảy cỡn lên sung sướng hò reo “
Má về! Má về!”. Hôm nào không thấy chè lủng lẳng chúng tôi bảo
nhau “bữa nay chắc Má bán ế!”. Cho dù nắng mưa có làm cho Má
già hẳn đi, nhưng với chúng tôi Má như nàng tiên đẹp vô ngần.

Bán chợ trời một thời gian cũng hết hàng bán. Má “nhảy xe lửa” đi
buôn. Buộc phải “nhảy” vì không mua được vé chính thức. Thời
đó làm cái gì cũng bị cấm, buôn bán từ nơi này sang nơi khác bị
coi là phạm pháp, bị kết tội “buôn lậu”, mặc dù hàng hóa chỉ là
quần áo, vải vóc. Hàng hóa bị cấm vận, sống ở đâu thì tự sản
xuất tự tiêu thụ ở đó, không được di chuyển đi nơi khác để đổi
chác mua bán, ví dụ ở Ban-Mê-Thuộc trồng café thì ăn café thay
cơm gạo, vậy đó. Má đi buôn có chuyến lời, chuyến lỗ. Thỉnh
thoảng lại bị “hốt” một lần, mất trơn cả vốn lẫn lời. Nhưng rồi Má
cũng xoay sở được, lại bương chải, lại xông pha. Có lần một
chuyến đi buôn gặp phải bão lụt, các đường giao thông bị tắc
nghẽn, Má bị kẹt không về được. Thông thường chỉ đi có 3-4
ngày, lần đó mất hơn 10 ngày Má mới về được đến nhà. Tôi còn
nhớ như in hình ảnh con bé 10 tuổi cứ đêm xuống đứng dưới gốc

________________________________________________________________________________

ĐA HIỆU 104  Trang 102
   99   100   101   102   103   104   105   106   107   108   109