Page 105 - dh105
P. 105

cây chùm ruột nước mắt ràn rụa mếu máo không thành tiếng “Má
ơi! Má đâu rồi, Má về đi …” Khóc đã rồi, nó quẹt nước mắt lặng lẽ
trở vô nằm ngủ với em. Nó là chị lớn trong nhà, Má vắng nhà nó
phải thay Má lo cho em. Ban ngày nó tỏ ra cứng cỏi lắm, nhất định
không tin lời bông đùa trêu chọc của mấy anh chị họ “Má mày đi
luôn rồi”, nhưng đêm xuống nó nhớ Má da diết. Nó còn nhỏ quá
nên nào có biết Má nó còn rối bời tâm can hơn gấp trăm ngàn lần.
Giờ đây hồi tưởng lại, tôi thoáng rùng mình khi nghĩ đến lỡ như... !

Ở miền quê một thời gian ngắn Má quyết định dắt đàn con lên
thành phố. Má nói phải bám thành phố các con mới có tương lai.
Ngày đó muốn có được “hộ khẩu” (tờ khai gia đình) để được ở
thành phố không phải là chuyện dễ. Huống chi theo chủ trương
“lao động là vinh quang” của “nhà nước”, thành phần “ngụy quân
ngụy quyền” như mẹ con chúng tôi là phải tiên phong đi kinh tế
mới, vùng rừng hoang nước độc chưa được khai phá, tự dựng
nhà, cuốc đất trồng khoai lao động sinh sống. Áp lực của chính
quyền không làm Má chùn bước bỏ cuộc. Má tìm đủ mọi cách
“chạy chọt” và cuối cùng thì gia đình tôi cũng được ở lại thành phố
không bị “hốt nhà” đẩy đi. Viết đến đây tôi nhớ có lần tôi làm một
bài văn tả con gà. Tôi tả cảnh một con gà mẹ xòe cánh che chở
cho đàn gà con, quyết liệt đánh trả diều hâu hung ác để bảo vệ
đàn con. Khi viết bài văn đó tôi đã hình dung, liên tưởng đến Má
của tôi, người đàn bà hiền hậu dịu dàng chỉ biết lo quán xuyến nội
trợ trong nhà, nhưng đến lúc cần bảo vệ cho tương lai sống còn
của đàn con thì sự can đảm, khôn ngoan và sức mạnh mới bộc lộ
mãnh liệt không thể lường được.

Ngày đó, tôi còn ngây thơ quá đâu hay biết tối nào Má cũng lặng
lẽ đi giở thùng gạo xem còn hay hết, đâu hay biết Má nghĩ gì khi lo
đến miếng ăn ngày mai. Tôi nhớ có năm gần Tết, Má mua về một
trái dưa hấu thật to. Lâu lắm, anh em chúng tôi không được ăn
dưa hấu, chúng tôi mừng rỡ hét lớn “A! năm nay nhà mình có dưa
hấu …” Má nhỏ nhẹ nói “Cái này cho người ta con à”. Tôi ngạc
nhiên, hỏi “ủa, sao kỳ vậy!” Má nói “Người ta ăn thì còn, mình ăn
thì hết”. Tối hôm đó, hai chị em tôi (còn bé lắm) nước mắt lưng
tròng phụng phịu khiêng trái dưa hấu đi cho người ta, người đã ra
ân làm giấy tờ “hộ khẩu” thành phố cho mẹ con chúng tôi. Khi tôi
được làm mẹ, mỗi khi nhìn con, tôi nhớ lại Má tôi ngày đó. Tôi
khóc vì mất ăn dưa hấu, nhưng nào hay biết Má tôi có lẽ đang đứt
từng khúc ruột!

Ca dao có câu “Mồ côi cha ăn cơm với cá, mồ côi má lót lá mà
nằm”. Quả thật như vậy, vắng Ba nhưng anh em chúng tôi không
hề bị thiếu thốn tình thương hay vật chất. Chúng tôi được cắp

________________________________________________________________________________

ĐA HIỆU 104  Trang 103
   100   101   102   103   104   105   106   107   108   109   110