Page 108 - dh105
P. 108

cho ruồi đậu vô, canh không cho mèo ăn vụng, canh không cho
ướt nước mưa. Thời đó người ta dùng những cái giỏ đan bằng
sợi lát gọi là giỏ lát, không biết bây giờ có còn không? Má mua giỏ
lát về nhập hai giỏ làm một rồi dùng sợi nylon may lại nhiều
đường cho chắc. Má đóng cũng được 7-8 giỏ thức ăn như vậy,
vừa đủ to để chứa được nhiều, vừa đủ nặng để có thể khiêng đi
được. Mỗi giỏ thức ăn có thể giúp Ba cầm cự cuộc sống thêm
được ít nhất một tháng. Má đổ dồn tất cả tình thương, tiền của, và
công sức vào trong từng giỏ một. Chuyến đi thăm nuôi đầu tiên,
Má dẫn tôi theo, để anh tôi coi nhà và gởi các em về quê Nội ở
với Cô. Má mua được giấy phép thông hành dưới cái tên của một
người khác. Có giấy tờ chính thức Má mới mua được vé tàu lửa
Thống Nhất đi thẳng ra Hà Nội. Chuyến đi thoạt đầu tưởng là trót
lọt, nào ngờ mới đêm đầu tiên đã bị phát hiện ra là giả mạo, cũng
chỉ vì giỏ xách lỉnh kỉnh họ tưởng là “con buôn”. Họ tịch thu giấy tờ
rồi đuổi chúng tôi xuống ở ga Diêu Trì. Má con tôi thất thểu quay
về. Về đến nhà, công an phường bắt Má lên văn phòng trình diện
và ngồi viết bản kiểm điểm liên tục hai ngày liền. Tôi và anh tôi cứ
đạp xe chạy lóng ngóng bên ngoài trụ sở hy vọng được trông thấy
Má. Không thấy bóng Má đâu lại lo nghĩ viễn vông không biết họ
làm gì với Má, lỡ họ bắt Má đi “học tập cải tạo” như Ba thì cuộc
sống 5 anh em chúng tôi sẽ như thế nào đây?… Đến bây giờ, hồi
tưởng lại tôi vẫn còn cái cảm giác kinh hoàng. Được thả ra, Má lại
quyết định đi tiếp không chần chờ thêm ngày nào nữa. Một phần
sợ đồ ăn để lâu sẽ hư, một phần Ba đang kiệt sức vì đói, mạng
sống của Ba đang đếm từng ngày một. Má lại chạy chọt kiếm giấy
tờ khác, lần này Má xin được giấy ra đến Huế. Rút kinh nghiệm,
Má không đi tàu suốt Thống Nhất nữa mà đi bằng tàu địa phương
hay còn gọi là tàu chợ, loại tàu lửa chỉ đi một vài ba tỉnh và dừng
ở nhiều trạm nhỏ rất mất thời gian. Xe lửa hay xe đò thời đó
người đông như kiến, người ta xô đẩy dẫm đạp nhau mà đi. Mỗi
khi lên hoặc xuống tàu, Má phải chuyển từng giỏ đồ qua cửa sổ.
Khi lên được đến tàu Má còn phải kiếm chỗ nhét cất 7-8 giỏ đồ rải
rác ở nhiều nơi. Trộm cắp cướp bóc hoành hành khắp nơi, vậy
mà không biết bằng cách nào Má canh chừng không để bị mất
một giỏ đồ nào cả. Khi xuống đến ga, kiếm được chỗ mát, Má phủ
một miếng nylon che hết các giỏ lại rồi bảo tôi ngồi lên đó canh
chừng, còn Má thì tất tả chen chân xếp hàng mua vé cho chuyến
xe lửa chặng tiếp theo. Cứ như vậy, Má con tôi ra đến Đà Nẵng,
Huế, Vinh, rồi Hà Nội, bốn năm ngày đường gì đó tôi không nhớ
rõ. Từ Hà Nội, Má mua vé chợ đen và tiếp tục cuộc hành trình đến
ga Ấm Thượng. Đó là lần đầu tiên tôi đi xe lửa chạy bằng than, củi
chỉ thấy trên phim ảnh. Tàu đủng đỉnh chạy cà rịch cà tang phả ra
từng cuộn khói đen ngòm giống như một cái điếu cày khổng lồ.
Cửa sổ toa tàu không có rèm che nên chỉ một lát sau là mặt mũi ai

________________________________________________________________________________

ĐA HIỆU 104  Trang 106
   103   104   105   106   107   108   109   110   111   112   113