Page 108 - dh105
P. 108
cho ruồi Ä‘áºu vô, canh không cho mèo ăn vụng, canh không cho
ướt nước mưa. Thá»i đó ngưá»i ta dùng những cái giá» Ä‘an bằng
sợi lát gá»i là giá» lát, không biết bây giá» có còn không? Má mua giá»
lát vá» nháºp hai giá» là m má»™t rồi dùng sợi nylon may lại nhiá»u
đưá»ng cho chắc. Má đóng cÅ©ng được 7-8 giá» thức ăn như váºy,
vừa đủ to để chứa được nhiá»u, vừa đủ nặng để có thể khiêng Ä‘i
được. Mỗi giỠthức ăn có thể giúp Ba cầm cự cuộc sống thêm
được Ãt nhất má»™t tháng. Má đổ dồn tất cả tình thương, tiá»n cá»§a, vÃ
công sức và o trong từng giỠmột. Chuyến đi thăm nuôi đầu tiên,
Má dẫn tôi theo, để anh tôi coi nhà và gởi các em vỠquê Nội ở
với Cô. Má mua được giấy phép thông hà nh dưới cái tên của một
ngưá»i khác. Có giấy tá» chÃnh thức Má má»›i mua được vé tà u lá»a
Thống Nhất đi thẳng ra Hà Nội. Chuyến đi thoạt đầu tưởng là trót
lá»t, nà o ngá» má»›i đêm đầu tiên đã bị phát hiện ra là giả mạo, cÅ©ng
chỉ vì giá» xách lỉnh kỉnh há» tưởng là “con buônâ€. Há» tịch thu giấy tá»
rồi đuổi chúng tôi xuống ở ga Diêu Trì. Má con tôi thất thểu quay
vá». VỠđến nhà , công an phưá»ng bắt Má lên văn phòng trình diện
và ngồi viết bản kiểm Ä‘iểm liên tục hai ngà y liá»n. Tôi và anh tôi cứ
đạp xe chạy lóng ngóng bên ngoà i trụ sở hy vá»ng được trông thấy
Má. Không thấy bóng Má đâu lại lo nghÄ© viá»…n vông không biết há»
là m gì vá»›i Má, lỡ há» bắt Má Ä‘i “há»c táºp cải tạo†như Ba thì cuá»™c
sống 5 anh em chúng tôi sẽ như thế nà o đây?… Äến bây giá», hồi
tưởng lại tôi vẫn còn cái cảm giác kinh hoà ng. ÄÆ°á»£c thả ra, Má lại
quyết định đi tiếp không chần chỠthêm ngà y nà o nữa. Một phần
sợ đồ ăn để lâu sẽ hư, một phần Ba đang kiệt sức vì đói, mạng
sống cá»§a Ba Ä‘ang đếm từng ngà y má»™t. Má lại chạy chá»t kiếm giấy
tỠkhác, lần nà y Má xin được giấy ra đến Huế. Rút kinh nghiệm,
Má không đi tà u suốt Thống Nhất nữa mà đi bằng tà u địa phương
hay còn gá»i là tà u chợ, loại tà u lá»a chỉ Ä‘i má»™t và i ba tỉnh và dừng
ở nhiá»u trạm nhá» rất mất thá»i gian. Xe lá»a hay xe đò thá»i đó
ngưá»i đông như kiến, ngưá»i ta xô đẩy dẫm đạp nhau mà đi. Má»—i
khi lên hoặc xuống tà u, Má phải chuyển từng giỠđồ qua cá»a sổ.
Khi lên được đến tà u Má còn phải kiếm chỗ nhét cất 7-8 giỠđồ rải
rác ở nhiá»u nÆ¡i. Trá»™m cắp cướp bóc hoà nh hà nh khắp nÆ¡i, váºy
mà không biết bằng cách nà o Má canh chừng không để bị mất
một giỠđồ nà o cả. Khi xuống đến ga, kiếm được chỗ mát, Má phủ
một miếng nylon che hết các giỠlại rồi bảo tôi ngồi lên đó canh
chừng, còn Má thì tất tả chen chân xếp hà ng mua vé cho chuyến
xe lá»a chặng tiếp theo. Cứ như váºy, Má con tôi ra đến Äà Nẵng,
Huế, Vinh, rồi Hà Ná»™i, bốn năm ngà y đưá»ng gì đó tôi không nhá»›
rõ. Từ Hà Nội, Má mua vé chợ đen và tiếp tục cuộc hà nh trình đến
ga Ấm Thượng. Äó là lần đầu tiên tôi Ä‘i xe lá»a chạy bằng than, cá»§i
chỉ thấy trên phim ảnh. Tà u đủng đỉnh chạy cà rịch cà tang phả ra
từng cuộn khói đen ngòm giống như một cái điếu cà y khổng lồ.
Cá»a sổ toa tà u không có rèm che nên chỉ má»™t lát sau là mặt mÅ©i ai
________________________________________________________________________________
ÄA HIỆU 104 Trang 106

