Page 110 - dh105
P. 110

hôn nhẹ lên đầu tôi. Lâu lắm tôi không còn nhớ cái cảm giác được
Ba ôm hôn nên cảm thấy ngượng nghịu. Thế rồi 15 phút trôi qua,
cuộc thăm viếng ngắn ngủi kết thúc. Suốt mấy tháng trời vất vả
dành dụm, trút hết vốn liếng hầu bao, mượn nợ gần xa, rồi ròng rã
lê lết từ Nam ra Bắc, để đổi lấy 15 phút như vậy đó! Nhìn thấy
hình hài Ba như vậy Má không nỡ trở về Nam ngay. Ra đến nhà
trọ, còn bao nhiêu đồng trong túi Má trút ra hết mua thêm gạo,
nếp, gà. Sáng hôm sau Má gởi tôi ở lại quán trọ, rồi lại đi đò dọc
đò ngang, lội bộ mười mấy cây số vô trại gởi thêm thức ăn tiếp tế
cho Ba. Lần đó nếu Má ra thăm nuôi trễ thêm vài tuần có lẽ Ba đã
không còn sống sót. Kể từ đó mỗi năm hai lần, Má cắc củm dành
dụm rồi lại khăn gói đi nuôi Ba cho đến ngày Ba trở về… Có lẽ tôi
là một trong những người đầu tiên trong đám bạn cùng lứa được
may mắn đi xa biết nhiều như vậy. Chuyến đi lần đó cho tôi rất
nhiều kỷ niệm khó quên về “miền Bắc xã hội chủ nghĩa”. Có một
kỷ niệm vui tôi kể ra đây không dính líu gì đến Má tôi… Khi Má trở
vô trại lần thứ hai, Má cho tôi tiền ăn bún mộc ở gánh hàng ven
đường. Tôi chưa bao giờ nghe đến cái món bún mộc nên háo hức
lắm, nhưng đến khi nhận tô bún nhỉnh hơn cái chén một chút tôi
mới biết, nó chỉ là một nắm bún với nước lèo nhạt nhẽo và vài cái
nấm rơm lạc lõng trên mặt. Tôi hỏi xin bà chủ “Dì ơi dì, cho con
xin cái muỗng”. Bà chủ liếc nhìn tôi một cái rồi làm thinh, ngó lơ,
làm chuyện khác. Tôi lại nhắc “cho con xin cái muỗng đi Dì, không
có muỗng làm sao con ăn”. Một bà ngồi bên cạnh nói “nó muốn
cái thìa đấy bà ạ”. Bà chủ hàng mới quát “cái thìa thì bảo cái thìa,
bảo cái muỗng bố ai mà hiểu”. Đến lúc đó tôi mới phát hiện ra cái
tô quá nhỏ nên họ chỉ dùng đũa lua và húp, không có ai dùng cái
“thìa” cả. Ở cái làng nghèo xơ nghèo xác như vậy, người dân còn
không đủ ăn lấy gì nuôi “tù cải tạo”!
Chuyến đi lần đó tôi chỉ là con bé mới 12 tuổi, và những lần sau
này mấy em tôi cũng được Má cho đi. Có nhiều chuyện xảy ra
trên đường đi, mà bây giờ nghĩ lại, nếu thay đổi trong tích tắc thì
cuộc sống của chúng tôi tất cả sẽ hoàn toàn đảo lộn. Thật kinh
hoàng! Tôi nghĩ có lẽ nhờ Má tôi hiền từ nhân hậu, ngày đêm cầu
nguyện, nên Trời Phật cũng động lòng, xót thương che chở.
Những chuyện tù của Ba và hành trình thăm nuôi của Má có thể
viết thành sách được, nhưng tôi xin tạm dừng ở đây, để bước
sang một khúc rẽ mới làm thay đổi cuộc sống của gia đình tôi và
cũng của nhiều gia đình “tù cải tạo”,…

                                           ***

Ngày vui mừng nhất của gia đình tôi có lẽ là ngày nhận được giấy
xuất cảnh, sang định cư ở Mỹ theo diện nhân đạo H.O.
(Humanitarian Operation) do chính phủ Mỹ bảo trợ, dành cho gia
đình của những quân cán chính/VNCH đã “học tập cải tạo” trên 3

________________________________________________________________________________

ĐA HIỆU 104  Trang 108
   105   106   107   108   109   110   111   112   113   114   115