Page 116 - dh105
P. 116

Lời tòa soạn: Chị Lê Yên Chi là phu nhân của anh NĐT, một
Cựu Alpha đỏ K24. Tòa soạn Đa Hiệu hân hạnh giới thiệu
hai tùy bút ngắn Lê Yên Chi. Kính tặng cho những ai đã một
thời có những kỷ niệm buồn vui về Đàlạt, vẫn nhớ về KBC
4027 và ngày tháng cũ Lâm Viên trong ước vọng sẽ quay về:

Để ngày mai về lại đỉnh Lâm Viên

tôi sẽ hái một loài hoa không sắc!

                     Tùy bút Lê Yên Chi
                  Thân tặng anh Ng.Ph.

Việt Nam 4. 2015

Em trở về Việt Nam rồi đây! Qua khung cửa máy bay em nhìn
thấy phi trường Tân Sơn Nhất, lòng bồi hồi xúc động. Ôi ! quê
hương, cái cảm giác nôn nao, thương nhớ không thể nào diễn tả
được, em không bao giờ ngờ được lại có lúc này. 40 năm rời xa
quê hương trong hoảng loạn! Chạy đi mà không biết mình đi đâu.
Chỉ biết là phải chạy xa, xa khỏi móng vuốt của giặc. Và cũng đã
29 năm rồi, em đi xa mãi mãi nên cũng còn đâu ước hẹn một ngày
về(!). Sau 40 năm xa cách, nay em trở về một mình, bềnh bồng
cùng mây trời. Bước chân lang thang bất định giữa Sài Gòn lòng
lại nhớ về ĐàLat. Giữa cái nắng gay gắt của Sàigòn thương nhớ
làm sao cái không gian mát lạnh ở Đàlạt quê cũ, một thời ta đã
dấu yêu. Và em đã trở về anh à, được bước đi trong lòng thành
phố cũ, giữa cái nắng vàng hiền hoà, nhẹ nhàng, giữa bầu trời
xanh êm ả, và những bãi cỏ mượt mà dịu dàng, màu thông xanh
mát mắt… Nơi em sống ở Mỹ cũng rất đẹp và không thiếu những
màu xanh, nhất là chỗ ở miên viễn của em bây giờ, nhưng sao
những màu xanh ở quê nhà lại thương yêu đến vậy hả anh?

    Anh à, có phải lồng trong nỗi niềm thương nhớ quê nhà của
em có cả hình ảnh của anh trong đó? Không còn anh, không còn
anh nữa! Em tìm về những con đường cũ, những ghế đá; nơi ta
đã ngồi, thung lũng tình yêu, vườn Bích câu, cà phê Tùng, rạp
chiếu bóng Ngọc Lan, café Thủy Tạ, nhà thờ con gà Lễ chiều Chủ

________________________________________________________________________________

ĐA HIỆU 104       Trang 114
   111   112   113   114   115   116   117   118   119   120   121