Page 120 - dh105
P. 120

Túng sử thiên tuế năng trường tại hựu hà vi tai.
    Anh có thói quen dễ thương là viết thư cho em mỗi ngày. Nên
mỗi ngày trước khi đi học, em đều xuống lấy thư, chiếc thùng thư
nhà em được treo lên gốc cây thông già cạnh con dốc nhỏ, đó
cũng là niềm vui nhỏ và thú vị của em anh ạ - em mở thư và cười.
    Em nhớ có một lá thư anh viết cho em câu này, và anh dịch ra
lời Việt hay tuyệt vời, nên em học thuộc lòng và nhớ đến bây giờ
- anh thật khôn, để em không thể nào quên anh, dù đã bao năm
rồi anh nhỉ, có lẽ là 45 năm.
     Rồi một lần em nhận bưu phẩm: tập nhạc " Ngày đó chúng
mình yêu nhau " của Phạm D. Anh đề tặng ở trang đầu "tặng N.
Để nhớ mùa giáng sinh rét mướt đầu tiên của anh nơi Đàlat"

tháng 12.1968..

    Anh được ra phố ngày Chúa nhật, lại gởi tặng em cuốn nhạc
“Những tình khúc bất tử " của Phạm D. Anh viết "để cho khoảnh
khắc thành vĩnh cửu". Em tập đàn và hát, cho đến bây giờ vẫn
lẩm nhẩm hát một mình những lúc em buồn.

    Anh không biết làm thơ, bản tính hiền hoà ít nói nên mỗi lúc ra
nhà chỉ biết ngồi im lặng nhìn em. Anh chỉ biết mượn những lời
nhạc, lời thơ, ý hay của thiên hạ để cho em hiểu từ xa xa thôi. Vậy
mà em không hiểu ra để đáp lại và anh thì thương em như vậy
nhưng chưa một lần dám nắm tay em.
Cái ấn tượng đầu tiên em thấy ở anh là đôi mắt nai hiền lành, cái
giọng Bắc nhẹ nhàng dễ nghe pha một chút miền Nam, chữ anh
viết đẹp và lời thư của anh mạch lạc dễ thương. Chắc điều nầy
cũng ảnh hưởng đến em nhiều, chữ em viết cũng đẹp và bài văn
em cũng tàm tạm. Nhưng điều nầy anh không thể biết được đâu.

    Lần anh đưa cho em 2 tấm vé xem phim "Le Partenaise" ở rạp
Ngọc Lan, em gật đầu đi cùng vì thấy đôi mắt anh nhìn em tội
nghiệp quá. Phim hay dễ thương làm em xúc động, nhưng trong
bóng tối của rạp anh cũng không dám nắm tay em. Mình đi ăn tối
và anh đưa em về, con đường về nhà em rất đẹp nhiều hàng cây
thông xanh kín cả hai bên đường, bóng đèn mờ nhạt ban đêm, chỉ
có anh và em - anh vẫn chưa một lần nắm lấy tay em.

    Có phải vì anh ít nói, vì anh rụt rè, vì anh thường im lặng, từ
tốn, nhẹ nhàng trong mọi việc, nên anh cũng nhẹ nhàng đi qua
cuộc đời em, anh quá nhút nhát rụt rè còn em thì do dự, tự ái, thời
đó đâu có chuyện con gái lại đi nắm tay con trai trước. Giờ nghĩ
lại thấy thương và tội nghiệp anh. Phải mà được quay trở lại thời
xưa, được sống lại một lần như vậy, em sẽ không bỏ qua mà sẽ
nắm lấy tay anh trước, không hờn, không giận nữa, để được đi
cùng anh cho đến hết cuộc đời.

     Những lúc buồn bã quá, em thường nghĩ về những chuyện
ngày xưa, em có nhiều bạn bè, những người anh, những người
chị nhưng không có ai như anh, hiền lành, nhân hậu, thương yêu

________________________________________________________________________________

ĐA HIỆU 104  Trang 118
   115   116   117   118   119   120   121   122   123   124   125