Page 140 - dh105
P. 140
Yên Chi “Okayâ€, cúp Ä‘iện thoại. Vừa bước vỠông bán vé số Yên
Chi vừa mở vÃ, muốn lấy tiá»n cho và o mÅ© cá»§a ông bán vé số thì
chiếc xe thuê dừng lại.Yên Chi cầm Ãt tiá»n lẽ, chưa kịp biếu ông
bán vé số thì Ngân Khánh vá»™i và ng mở cá»a xe, reo vui:
- Yên Chi! Bồ biết tui mới gặp ai không?
Yên Chi lắc đầu. Ngân Khánh tiếp:
- Tui gặp Tuyết hồi đó cùng há»c ở Văn Khoa vá»›i bồ đó.
- Rồi sao? Có tin gì vỠTuấn không?
- Có. Tuyết nói Tuấn bây giỠcơ cực lắm…
Yên Chi chụp vai Ngân Khánh:
- Bồ biết, mấy mươi năm qua tôi liên lạc với hầu như tất cả các
Há»™i Hải-Quân ở ngoại quốc để há»i vá» Tuấn mà không ai biết cả!
- Là m sao ngưá»i ta biết được mà nhá»! Tuấn cá»§a bồ vẫn còn ở
Việt-Nam!
- Tại sao Tuấn không xin đi diện H.O.?
- Tôi quên há»i Tuyết chuyện đó. Có thể số năm Tuấn bị ở tù không
đúng tiêu chuẩn cá»§a Mỹ. Ai biết được. Nè, địa chỉ cá»§a “chà ngâ€, tìm
gặp “chà ng†mà há»i. Tui Ä‘i nhen. Vá» bển gặp.
- Tại sao bồ không rủ Tuyết đến gặp tôi?
- Tuyết phải trở vỠkinh tế mới ngay, vì đó là chuyến xe chót.
- Cảm ơn bồ nhiếu lắm, nha.
Cầm mảnh giấy do Ngân Khánh trao, Yên Chi run tay, mở cá»a xe
không được. Chú tà i vói tay mở cá»a giùm. Yên Chi ngồi và o ghế
bên phải cá»§a anh tà i xế, lòng rá»™n rà ng, quên bẳng tiếng hát vÃ
hình ảnh của ông bán vé số. Xe chạy được một khoảng ngắn, Yên
Chi nháºn ra mấy tá» bạc còn trong tay, vá»™i thốt lên: “Oh, no!†Luân
há»i:
- Măng bị gì váºy?
________________________________________________________________________________
ÄA HIỆU 104 Trang 138

