Page 206 - dh105
P. 206

còn lại bao nhiêu, chúng tôi không ai biết, ngoài ông Đại Sứ và
người phụ trách tài chánh.

     Sau buổi họp, chúng tôi ra khỏi Tòa Đại Sứ, rời khỏi lãnh thổ
cuối cùng của VNCH tại Pháp. Lòng đang đau như cắt thì lại phải
tiếp phái đoàn của Nha Nghi Lễ Bộ Ngoại Giao Pháp đến nhận tài
sản chúng tôi bàn giao. Biên bản đã làm sẵn. Gần hai chục công
xa, hầu hết là Peugeot 504 và một chiếc Mercedes của Đại Sứ,
sắp hàng dài trước cửa Sứ Quán, chờ được trao tay cho người
khác. Tôi ngậm ngùi nhìn những tài sản này lần chót. Chúng là
mồ hôi nước mắt và máu của đồng bào và chiến sĩ miền Nam.

     Cũng phải nói thêm một chuyện về việc chuyển giao tài sản
của Sứ Quán VNCH tại Paris để mai sau có thêm một trang ngoại
sử. Đó là chuyện liên quan tới tư dinh đại sứ. Tư dinh này là một
appartment rất rộng và sang, có 8 phòng, nằm ở tầng trệt của một
tòa nhà năm tầng rất "Parisien", toạ lạc gần công trường Étoile -
Charles de Gaulle. Bất động sản này được Quốc Gia Việt Nam
(Etat du Vietnam) mua từ năm 1951 để làm nơi cư ngụ cho Toàn
Quyền Việt Nam (Gouverneur Général, tên gọi chức Đại Sứ khi
VN còn trong Liên Hiệp Pháp), nhưng trên giấy tờ lại để tên
Nguyễn Vĩnh Thụy. Có lẽ lúc đó Quốc Trưởng là Cựu Hoàng, nên
tài sản quốc gia đứng tên vua là chuyện không ai thắc mắc. Điều
lạ là suốt thời Đệ I và Đệ II VNCH, không ai đặt vấn đề điều chỉnh
tên sở hữu chủ của dinh cơ này. Mọi người coi đó là của công và
các đại sứ cứ tự nhiên thay nhau cư ngụ và tiếp khách. Vào năm
1974, Bộ Ngoại Giao Pháp gửi cho Tòa Đại sứ một công văn, cho
biết ông Nguyễn Vĩnh Thụy, tức Cựu Hoàng Bảo Đại, viết thư cho
chính phủ Pháp, yêu cầu can thiệp để Toà Đại Sứ trả lại cho ông
căn nhà hiện dùng làm tư dinh đại sứ với lý do ông đứng tên chủ
căn nhà. Bộ Ngoại Giao Pháp hối thúc Tòa Đại Sứ sớm làm thủ
tục trả tài sản này về "cố chủ". Ông Đại Sứ tỏ vẻ bối rối. Cuối cùng
ông nói với tôi: "Vì tình nghiã giữa Cựu Hoàng và tôi qúa nặng
nên tôi rất khó xử. Tôi nhờ ông đại diện tôi giải quyết vụ này". (Ghi
chú: khi Cựu Hoàng hồi loan năm 1949, ông Nguyễn Duy Quang
là Chánh Văn Phòng của Cựu Hoàng trước khi trở thành Giám
Đốc Nha Nghi Lễ Bộ Ngoại Giao).

     Tôi không thể từ chối, nhưng nghĩ đây qủa là chuyện trái
khoáy. Các ông mua tư dinh này trả bằng tiền của nhà nước
nhưng lại để ông Nguyễn Vĩnh Thụy đứng tên, rồi không chịu điều
chỉnh suốt từ năm 1951 tới nay. Lúc các ông mua, tôi là thằng con
nít mới học xong tiểu học, nay các ông để lại mớ bòng bong bắt
thế hệ sau các ông phải gỡ rối. Tôi triệu tập một phiên họp gồm cố
vấn và các tham vụ, thêm luật sư của Sứ Quán. Sau khi thảo
luận, chúng tôi soạn một văn thư gửi Bộ Ngoại Giao Pháp, đại ý:
"Theo Công Pháp Quốc Tế, nơi nào được một tòa đại sứ xử dụng
hợp pháp thì được coi như lãnh thổ của quốc gia đó với quyền bất

________________________________________________________________________________

ĐA HIỆU 104  Trang 204
   201   202   203   204   205   206   207   208   209   210   211