Page 207 - dh105
P. 207

khả xâm phạm. Tư dinh đại sứ của chúng tôi nằm trong trường
hợp này. Nếu có những tranh chấp giữa cá nhân với nhà nước
Việt Nam, chúng tôi sẽ tự giải quyết với nhau. Yêu cầu chính phủ
Pháp không can thiệp vào". Lá thư được gửi đi và Bộ Ngoại Giao

Pháp im luôn.

     Tưởng chuyện tư dinh đại sứ như vậy là xong. Nào ngờ, khi
Bộ Ngoại Giao Pháp chuyển tài sản của tòa đại diện VNCH cho
cộng sản Hà Nội, họ giữ lại tư dinh đại sứ và trao cho ông Nguyễn
Vĩnh Thụy. Cộng sản tức hộc máu mồm nhưng không làm gì
được. Cựu Hoàng tự nhiên được hưởng căn nhà trị giá bạc triệu.
Trong khi thần dân cũ của ngài đau buồn thì ngài lại được của từ
trên trời rơi xuống. Dĩ nhiên ngài không có nhu cầu ngự trong căn
nhà này. Ngài đã bán đi.

     Thế là Tòa Đại Diện của VNCH tại Pháp đã đóng cửa vĩnh
viễn 10 ngày sau khi tướng Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng.
Anh em Sứ Quán phải đi điều chỉnh giấy tờ cư trú và kiếm việc
làm. Dù sao chúng tôi cũng may mắn gấp trăm lần đồng bào ở
quê nhà, không phải thiếu thốn, vượt biên, tù tội. Nếu tôi còn ở
quê nhà và không chạy thoát chắc đã lãnh những năm “tù cải tạo”
như các cựu đồng viện dân biểu khác, chưa kể được ghép vào
thành phần "ác ôn", dám có ngày đi mà không có ngày về. Chẳng
qua cũng là số phận của mỗi người. Không ai biết trước mà tính.

     Từ ngày chính thức là những kẻ lưu vong, đồng bào Việt Nam
ở Paris có vẻ thân thiết, thương yêu nhau hơn vì đồng cảnh ngộ
và cùng chung mối ưu tư cho những người thân ở quê nhà, buồn
phiền nhất là không biết đến bao giờ mới được gặp lại họ. Mầu cờ
sắc áo đã phân biệt rõ ràng. Tổng Hội Sinh Viên VN tại Paris vẫn
hoạt động và bày tỏ lập trường chống cộng mạnh mẽ hơn bao giờ
hết. Anh chị em vẫn xuất bản đều tờ báo hàng tháng. Anh Trần
Văn Bá đứng ra lãnh trách nhiệm chủ tịch Tổng Hội Sinh Viên để
hướng dẫn đàn em. Dịp Tết 1976, Tổng Hội vẫn tổ chức đêm văn
nghệ Tết truyền thống tại rạp Mutualité ở Quận 5. Chương trình
rất sống động với nhiều màn ca múa bày tỏ lòng yêu nước và
chống cộng. Đồng bào tham dự vẫn đông như trước, ước lượng
từ một ngàn rưởi tới hai ngàn người. Sau chương trình trình diễn,
tôi tìm gặp anh Bá để khen ngợi và tặng một phong bì đóng góp.
Anh cảm động nói: "Cám ơn ông Sứ Thần". Tôi cũng rất cảm
động, không phải vì được gọi với chức vụ cũ, nhưng thấy anh Bá
gói ghém trong câu nói cả một nỗi luyến tiếc, u hoài về một thời đã
qua cá»§a VNCH.

     Bẵng đi nhiều năm tôi không gặp và không có tin anh Bá. Tôi
hỏi thăm bạn bè của anh, được họ cho biết anh đang ở một nơi bí
mật để tìm cách trở về Việt Nam. Tôi hiểu là anh đang kiếm
đường phục quốc. Năm 1985, có tin anh bị bắt, bị đưa ra tòa và bị
tử hình. Tôi đau sót và thương anh. Tuổi trẻ, chí lớn, nhưng số

________________________________________________________________________________

ĐA HIỆU 104  Trang 205
   202   203   204   205   206   207   208   209   210   211   212