Page 242 - dh105
P. 242

chiều. Đưa mắt nhìn lên ngọn cây chẳng thấy bóng dáng con công
nào. Có lẽ cái cây mà tôi đang ngồi dưới gốc là cây to và cao
nhất. Con công trên ngọn là con công chúa đàn, nên khi nó gáy
xong là cả bầy đồng gáy lên một lượt nghe vang cả khu rừng. Đây
là lần đầu tiên trong đời tôi mới nghe công gáy. Tiếng gáy thật rõ,
thật to và vang rền cả khu rừng già…

 Sáng hôm sau, hay tin là các đơn vị đi phía sau bị Việt Cộng
chặn đánh tại đèo Tu Na, Thung Lũng Hồng, và bị tổn thất rất
nặng. Nỗi lo sợ của tôi hôm qua nay đã thành sự thật, vì vị thế
đèo này là hiểm địa. Trước mặt Đại Đội, trên đường là đoàn
người di tản. Bây giờ tôi mới có thì giờ quan sát kỹ đoàn di tản.
Hàng trăm, thậm chí hàng ngàn xe cộ đủ lọai: xe quân đội, xe
khách, xe cam nhông, xe gắn máy, xe đạp… nối đuôi chen chúc
nhau nhích từng chút một. Không biết bao nhiêu xe vì hết xăng,
bể bánh, hư… bị vất nằm im lặng chơ vơ trên đường, vô tình làm
vật cản đường của đoàn xe và người di chuyển. Còn người đi bộ
thì đông vô số, dân thường già trẻ bé lớn nhếch nhác, tơi tả… dắt
dìu nhau, hòa lẫn các sắc lính rời bỏ đơn vị, tan hàng đi trên
đường. Tiếng kêu khóc, gọi nhau ơi ới, mẹ lạc con, vợ lạc chồng,
bà lạc cháu… hòa với tiếng máy xe, khói bụi…tạo thành một thứ
âm thanh hỗn độn, một quang cảnh rối ren và thê thảm. Thỉnh
thoảng đâu đó vài loạt đạn của bọn du kích trong rừng bắn vào
đoàn người di tản, hay vài ba trái cối từ rừng bắn ra. Mỗi lần như
thế thì có máu đổ, người bị thương hoặc chết. Thật đau thương
và hãi hùng! Tội nhất là những người già, trẻ nhỏ vất vả vì nắng
gió, đói khát bơ phờ, nhiều người kiệt sức. Một đứa bé rời tay mẹ
chạy lại bên lề bốc một nắm cơm thiu đã lên meo mốc mà ai đó đã
bỏ ở bên đường, ăn lấy ăn để. Mẹ nó chạy lại ôm con khóc ngất :
“Tội nghiệp con tôi!”, tiếng kêu vừa đau thương vừa uất nghẹn!
Một đứa bé gái độ 11-12 tuổi, nằm trên tay một phụ nữ và bà già,
chắc là mẹ và bà của bé. Mình bé nhuộm đỏ máu tươi, hai mắt
nhắm nghiền. Người phụ nữ và bà già gào khóc kêu “con hỡi con
ơi!” Một chị còn trẻ, người xanh xao yếu ớt, bồng một hài nhi còn
đỏ hỏn được quấn bằng một tấm khăn lông đã bám đầy bụi đất,
nằm bên một chiếc xe khách mắt nhắm, máu ướt đỏ cánh tay.
Anh chồng cũng bị thương, kêu khóc thảm thiết vì nghĩ vợ con
mình đã chết. Nhìn những cảnh ấy tôi thấy tim mình se thắt lại,
nước mắt chực trào ra!Tôi gọi anh y tá của Đại Đội và vài người
lính đứng kề bên chạy ra xem xét vết thương của những người bị

________________________________________________________________________________

ĐA HIỆU 104  Trang 240
   237   238   239   240   241   242   243   244   245   246   247