Page 255 - dh105
P. 255

treo ảnh “Bác Hồ”, vị “cha già kính yêu” của dân tộc ta, những ai
chưa có hãy lên đây nhận.

Khúc Lan quá tuyệt vọng, lạc lõng giữa xã hội mới không có chút
tình người, vô nhân đạo. Nàng nhớ lại, quân nhân của thời VNCH,
quân phục lúc nào cũng tươm tất, nói năng từ tốn khác hẳn với
lớp người mặc áo quần kaki Nam Định bèo nhèo, bốc mùi mồ hôi
đến lợm giọng từ rừng kéo về. Ngôn ngữ của bọn chúng toàn đao
to búa lớn, khoác lác, nói những chuyện trên trời dưới đất; xem
thiên hạ đều ngu ngốc chỉ có bọn chúng mới là “đỉnh cao của trí
tuệ”. Dân chúng nhìn lũ người thiếu văn minh xuất hiện như một
bầy vượn xuống núi mà ngán ngẩm, lo lắng cho thế hệ con cháu
nước Việt sau này.

Khúc Lan thay chồng làm cha lo sinh kế, nuôi dưỡng các con,
làm mẹ hiền lo cho con, như giòng sữa ngọt ngào ấm áp và sự
vuốt ve trìu mến. Nàng vững vàng hơn bao giờ hết, vừa là mẹ,
vừa là bạn để các con gần gũi vui sống vô tư với tuổi thơ.

Một hôm Ôn, Mụ Kiếm ghé nhà Khúc Lan hỏi thăm về Nhật, hai
ông bà nhìn nàng lắc đầu thương xót và ái ngại:

- Chồng O không biết bao giờ mới về, Ôn Mụ lo lắng cho O còn
son trẻ mà phải gánh vác trách nhiệm quá nặng nề, không biết rồi
đây O còn đủ sức chèo chống hay sẽ ngã gục? Xã hội biến đổi
nên lòng người cũng sớm đổi thay, Ôn Mụ thấy biết bao thiếu phụ
có chồng mất trong cuộc chiến hoặc đi tù; cùng đường đã ôm cầm
sang thuyền khác. Đau đớn nhất là những nữ sinh ngây thơ, kém
suy nghĩ nên có vẻ hãnh diện khi cặp bồ với những “anh hùng diệt
Mỹ“(!), nhởn nhơ dạo phố. Ngán ngẩm quá O Lan à. - Xin Ôn
Mụ yên tâm, cháu quyết bền lòng chờ chồng, nuôi con khôn lớn.
Cháu tin tưởng anh Nhật sẽ sống còn và trở về với gia đình.

Trước sự đổi đời, cô thế lại bị xếp vào thành phần có lý lịch xấu
vì làm vợ sĩ quan “Ngụy“, Khúc Lan bị hiệu trưởng trường Trung
học Bồ Đề cho nghỉ việc. Những khó khăn, trở ngại dồn dập đến
với Khúc Lan. Giờ đây nàng mới thấy bẽ bàng, tủi phận biết bao,
nàng nhủ lòng: ta còn chút kiến thức, lấy việc dạy kèm các trẻ con
trong xóm, tạm sinh sống qua ngày... nhưng rồi cũng chẳng yên
thân. Tổ trưởng dân phố ra lịnh cho nàng nghỉ dạy với lý do đem

________________________________________________________________________________

ĐA HIỆU 104  Trang 253
   250   251   252   253   254   255   256   257   258   259   260