Page 261 - dh105
P. 261

hãy trở lại nhận; quà còn tồn kho nhiều lắm. Cô hãy chờ đó, cần
kiểm định lại lần nữa trước khi ra về. Quay qua số người đang
chờ, hắn dõng dạc nói: “Nào đến phiên người khác, nhanh lên“.
Khúc Lan đành phải chờ, một lúc tới phiên nữ cán bộ khám tiếp,
cô ta ngắm nghía chán chê, lấy thước gạt son, phấn, hộp quẹt,
nước hoa xuống hộc bàn, Khúc Lan vội hỏi:

- Tại sao cô lùa quà của tui vào hộc bàn hả?

- Bà ngồi xuống ngay, kìa tôi đang khám mà, đừng có hỏi ngớ
ngẩn thế.

Nói dứt lời cô ta lấy dao rạch nát thùng đựng quà tanh banh, lưỡi
dao xuyên thủng vào giữa hai lớp giấy, trố mắt quan sát từng
chút. Tự tiện bỏ vài cây bút máy vào túi áo, mở nắp chai thuốc ra
bốc một nắm nhỏ trút vô miệng nhai rạo rạo, rồi kêu toáng lên:

- Thuốc bổ nước ngoài gửi về đây, anh chị ơi tới thử đi; ngon lắm.

Quay mặt nhìn Khúc Lan, cô ta cười trơ trẽn :

- Thân nhân gửi nhiều ô thế, xài bao giờ cho hết, tôi xài hộ 2 chiếc
nhé. Thùng quà này tạm giữ lại đây, chờ nhân viên đã qua khóa
huấn luyện đặc biệt khám lại, yên tâm không sao đâu.

Khúc Lan bực mình, ngán ngẩm cho bọn ăn cướp lộng hành,
ngang ngược lắm trò này, đành ra về. Chiều hôm đó có một thanh
niên mặc quần jean, áo chemise trắng đứng ngoài ngõ gọi cửa.

Nghe tiếng người lạ, nàng bước ra hiên ngạc nhiên hỏi:

- Ông muốn hỏi thăm ai?

- Ủa, cô không nhận ra tôi à, chúng ta mới gặp nhau ban sáng...
sao cô quên nhanh thế?

Nghe vậy Khúc Lan mở cửa cho hắn vào:

- Xin vắn tắt tôi là nhân viên Bưu điện khám xét quà từ nước ngoài
gửi về. Vấn đề ban sáng gây khó khăn cho cô, tôi thành thật xin lỗi
nhưng đó là thủ tục phải thi hành. Hôm nay tôi đến đây có ý giúp

________________________________________________________________________________

ĐA HIỆU 104  Trang 259
   256   257   258   259   260   261   262   263   264   265   266