Page 262 - dh105
P. 262

đở cô được nhận quà sớm hơn vì thông cảm trong thời buổi này
ai...

Hắn bỏ dở câu nói Khúc Lan không hiểu nên thắc mắc:
- Ông cứ thẳng thắn cho biết rõ hơn, vì sao ông muốn giúp tôi và
có điều kiện gì?
- Không giấu gì cô, tôi rất thích cái quần jean và áo Pull màu kem
cô vừa nhận ban sáng đó. Nếu cô vui lòng tặng tôi thì vấn đề nhận
quà tôi sẽ du di, không để cô chờ đợi lâu đâu.

Khúc Lan tiếc lắm nhưng đành phải gật đầu, hắn nói:
- Xong rồi, mời cô ngày mai đến bưu điện bằng lối đi sau hông
nhà. Tôi chờ cô và sẽ hướng dẫn... Thôi nhé, đừng đổi ý lôi thôi
đấy.

Khúc Lan không ngờ điều kiện trao đổi sòng phẳng và dễ dàng
quá, nếu hắn muốn xin thêm vài món nữa có lẽ nàng cũng bằng
lòng vì biết rõ gói quà rất có giá trị, vả lại nàng đang cần tiền để
chi tiêu. Mỗi lần nhận quà như thế Khúc Lan đều gọi Thục Uyên,
bạn thân, có chồng ở tù cùng trại với Nhật đến tại nhà mua trước.
Bạn nàng rất rành giá, thấy đủ lời là mua không bao giờ để Khúc
Lan thiệt thòi vì vậy họ mới thân nhau. Khúc Lan nhìn giá bán ở
chợ thấy cao mới đem bán chứ không bao giờ vội vàng. Nàng
cũng khôn ngoan không muốn người mua đến nhà đông, ngại
láng giềng để ý, công an trông vào.

Nhận được quà Khúc Lan cảm thấy yên lòng, trước tiên nàng
mua củi, nước mắm và gạo với bó rau muống, hến để nấu canh.
Gà vừa đẻ trứng đổ chả cho các con là “thịnh soạn“ lắm rồi. Ngày
mai là mồng 5 tháng 5, tội nghiệp các con nàng chỉ ao ước được
ăn mít thay cơm. Khúc Lan xót xa khi nghe các con chỉ mơ ước
một điều quá tầm thường như thế. Nhớ lời con dặn, hôm sau
nàng mua một trái mít và khệ nệ chở về bằng xe đạp. Thấy mẹ về
mang theo trái mít lớn; đám trẻ reo hò mừng rỡ và đòi ăn ngay.
Khúc Lan cẩn thận đóng cửa nẻo sẵn sàng để xẻ mít cho các con
dùng.

             ( CÒN TIẾP)

________________________________________________________________________________

ĐA HIỆU 104  Trang 260
   257   258   259   260   261   262   263   264   265   266   267