Page 313 - dh105
P. 313

hình mạ, hình ba, hình anh. Những hình con theo chồng
về nơi Pleiku đèo heo hút gió khi tuổi mới đôi mươi.

Hai năm sau Tết Mậu Thân, nhà con mới xin đổi vào
Sài Gòn. Và với năm năm ở Sài Gòn đã ghi vào sổ tay
đời con thật nhiều kỷ niệm. Từng góc phố, cột đèn, chợ
hoa, thương xá. Những buổi ra phố chỉ để nhìn người
dân Sài gòn lượn lên,lượn xuống khoe chiếc áo dài tha
thướt hay những chiếc mini jupe để khoe cặp chân dài.
Ăn quà vặt ở chợ Bến Thành,nhâm nhi phá lấu và uống
nước mía Viễn Đông... Nhớ làm sao những cơn mưa bất
chợt rơi lộp độp trên mái tôn của ngôi chợ.

40 năm trôi qua, con chỉvề lại Việt Nam một lần khi anh
N. qua đời, khoảng mười năm, sau khi con rời bỏ quê
hương. Khi con về anh đã được chôn cất, con không
được nhìn mặthân yêu của anh lần cuối. Những ngày
ngắn ngủi ở đây con chỉ toàn thấy những gương mặt xấu
xí của bọn đã cướp miền Nam. Những nơi chốn thân
yêu nhất trong lứa tuổi mộng mơ của con không còn lại
dấu vết nào cả. Con như đi lạc vào một quốc gia không
phải là của c o n n h ững ngày xưa cũ. Tuy Hòa của
con khi mới lớn hoàn toàn thay đổi. Và Sài Gòn của
thời trưởng thành cũng thay đổi một cách đáng sợ. Và
khủng khiếp hơn hết l à b â y g i ờ người ta thay tên
Sài Gòn ngút ngàn yêu thương bằng tên của một xác
chết ở Ba Đình. Mạ ơi! Bọn họ trơ trẽn, gọi ngày 30
tháng Tư là Ngày Giải phóng. Thật mỉa mai!, giải
phóng gì mà lại khuân vác cả tài sản miền Nam trù phú
ra xứ miền Băc nghèo đói? Giải phóng gì mà những tên
cán ngố miền Bắc ngước mặt nhìn những biệt thự, cao
ốc của miền Nam mà tưởng như lạc vào thiên thai.
Nhưng vẫn còn có một chút an ủi cho người Việt tị nạn
cộng sản ởhải ngoại, đó là chỉtrong vòng 40 năm trên

________________________________________________________________________________

ĐA HIỆU 104  Trang 311
   308   309   310   311   312   313   314   315   316   317   318