Page 326 - dh105
P. 326

dụm đã mất đi hao hụt gần hết. Tôi lại sai lầm thêm một lần nữa là
toàn bộ số tiền mang đi để đóng cho dịch vụ làm hộ chiếu đã bị kẻ
xấu rạch túi xách tay đánh cắp khi chen lấn nộp hồ sơ dịch vụ tại
đường Nguyễn Trãi ở Sài Gòn. Nhưng rồi tự mình an ủi vì trong
mọi cái rủi rồi biết đâu sẽ có cái may, hy vọng ngày mai trời lại

sáng!

Chuyện ra đi của người tù cải tạo tưởng như là một giấc mơ nào
ai ngờ nay đã thành sự thật. Một cuộc đổi đời lịch sử cho những
“người lính bại trận” làm bọn cộng sản điên đầu. Xin cám ơn Trời,
cám ơn đời, cám ơn mọi người đã vận động với chính quyền Hoa
Kỳ để có chương trình nhân đạo cho các tù nhân chính trị được ra
đi.

Gia đình tôi theo diện H.O.5, đến Mỹ vào tháng 7 năm 1991. Chỗ
định cư đầu tiên là thành phố Pineville, tiểu bang Louisiana hiền
hòa yên tĩnh. Nơi đây đã có nhiều gia đình Việt Nam định cư từ
trước. Chúng tôi được giúp đỡ rất nhiều bởi tình đồng hương và
các nhân viên thuộc văn phòng Hội USCC, đặc biệt có cô người
Việt Nam phụ tá giúp đỡ tận tình Chương trình trợ cấp An Sinh Xã
Hội từ một năm, vào thời điểm nầy chỉ còn được 8 tháng. Gia đình
gồm vợ chồng và 2 con có được cuộc sống tương đối đầy đủ mà
chẳng cần phải làm thêm bất cứ việc gì. Các con tôi tiếp tục đến
trường và mọi dịch vụ y tế đều miễn phí, có xe đưa rước khám
bệnh đàng hoàng, mọi nguời ai cũng niềm nở tử tế. Trên thế giới
nầy không đâu người dân được sống đầy đủ bằng đất nước Hoa
Kỳ cho dù là người sống đời tỵ nạn. Chỗ ở đầu tiên của gia đình
tôi là căn chung cư Duplex gồm có 3 dãy nhà trên một đồi cao, có
nhiều bóng mát nằm mặt tiền đường Shamrock, đối diện bên kia
đường là dãy apartements xinh đẹp và một chi nhánh ngân hàng
của nhà bank Chase. Xa chút nữa là bệnh viện Huey Long
Hospital của chính phủ với nhiều bác sĩ phục vu tận tâm. Mọi
người nghèo ở đây đều được đến khám bệnh miễn phí không cần
phải lấy hẹn trước. Nhà bên cạnh tôi là một bà Mỹ đen già sống
cùng với người con trai làm nghề sửa máy cắt cỏ, anh ta tên là
Arthur, người cao lớn và thật tử tế vô cùng. Anh ta đã bị vợ ly dị
và không được quyền lái xe, bị treo bằng vì tội say rượu. Chiều
nào Arthur cũng uống beer với vài người bạn. Arthur có tài vẽ
tranh rất đẹp, những khi rảnh rỗi tôi thường ngồi xem y vẽ, và
những bức tranh của y đều được trang hoàng khắp nhà. Nhiều lần
thắc mắc hỏi thì y bảo chỉ vẽ chơi để giải trí chứ không trưng bày

bán cho ai.

Nhờ tiền dành dụm và vay mượn bạn bè chỉ 1 tháng sau là tôi đã
mua được một chiếc xe Pontiac 4 máy đời 1987. Ở đời có những

________________________________________________________________________________

ĐA HIỆU 104  Trang 324
   321   322   323   324   325   326   327   328   329   330   331