Page 327 - dh105
P. 327

việc tưởng ra rất dễ nhưng thật tình mình không biết gì hết. Hôm
nhận xe về mừng quá nhìn bánh xe thấy hơi mềm, tôi bèn chạy ra
cây xăng gần nhà để bơm lại cho cứng. Khi xong, lái về nhà
chừng vài phút sau thì nghe tiếng nổ thật to, vội vàng chạy ra xem
mới biết là bánh xe bị bể lốp; nhờ Arthur tôi mới biết là tôi đã bơm
quá mức số lượng “air” ấn định. Một lần khác lái xe thăm người
bạn bên thành phố Alexandria, khi về vì trời tối tôi bị lạc đường,
chạy loanh quanh bất kể đường một chiều hay đã có bảng cấm,
cả đoàn xe cảnh sát bao quanh quay đèn báo động; quýnh quá tôi
mở cửa xe nhảy ra ngoài dơ tay cầu cứu. Nhìn thái độ hốt hoảng
của tôi nên họ biết tôi là người mới đến, nên thay vì cho tôi giấy
phạt thì cuối cùng họ vẫn tử tế hướng dẫn tôi về đến nhà.

Hơn một tuần lễ sau đó, tôi lại sai phạm thêm một lần nữa vì cứ
tưởng như mình còn ở Việt Nam. Nhà cửa mới dọn xong, quần áo
rác rưới dơ bẩn tôi đã bỏ vào bao để phía sau nhà cho xe rác đến
chở. Một số giấy tờ sách báo còn lại tôi bèn gom lại ở phía sau
sân nhà dùng lửa để đốt giữa trời nắng chang chang, khói lên
nghi ngút, cứ nghĩ là chẳng có gì xảy ra. Nào ngờ chỉ vài phút sau
là có còi hụ 2 xe cảnh sát báo động cùng chạy đến ập vào nhà tôi.
Hồn vía lên mây, sẵn chậu nước đã chuẩn bị sẵn kế bên tôi kịp
thời dập tắt đám lửa. Nhưng lần nầy không giống như lần trước,
tôi bị lãnh một giấy phạt cảnh cáo. Lúc bấy giờ tôi mới thấm thía
câu nói của ông bà ta đã dạy: Sống ở trên đời cái gì cũng phải
học: “Học ăn, học nói, học gói, học mở”!

Không lâu sau từ khi có xe, nhờ mấy người đi trước hướng dẫn,
tôi đã có việc làm ở các vườn ương cây mà công việc thường
ngày là trồng cây và nhổ cỏ. Lương được trả theo giờ, cuối tuần
ngoài giờ học các con tôi cũng theo tôi làm thêm nên đã có dư
một số tiền gởi về “cứu đói” bà con anh chị còn lại ở quê nhà.
Công việc làm ở đây không có gì bảo đảm, chỉ sống được là nhờ
vào việc thuê mướn ở các vườn ương cây vào mùa hè, còn mùa
đông thì coi như thất nghiệp. Cả thành phố không có một hãng
xưởng nào để xin việc làm, chỉ có một xưởng may duy nhất hoạt
động, nhưng vài tháng sau thì đóng cửa.

Qua trung gian của một vài bạn cùng quê đi trước, gia đình tôi
quyết định di chuyển về thành phố Arlington, Texas. Lúc bấy giờ
nghề may ở đây rất thịnh hành, hầu hết các chủ shop may là
người Việt Nam. Vì đã có chuẩn bị trước khi đi, nên chuyện hội
nhập vào nghề nầy rất dễ dàng, chịu khó làm bao nhiêu cũng có.
Còn tôi thì nhờ người bạn trong cùng đơn vị ngày xưa xin được
vào làm ở hãng. Từ nhỏ cho đến khi vào quân ngũ tôi chưa bao
giờ quen việc xử dụng kềm búa, và trong thời gian tù tội chỉ quen

________________________________________________________________________________

ĐA HIỆU 104  Trang 325
   322   323   324   325   326   327   328   329   330   331   332