Page 328 - dh105
P. 328

dao rựa cuốc xẻng mà thôi. Nhưng rồi đâu cũng vào đó. Chịu cực
khổ học hỏi rồi cái gì cũng xong.Tù tội cực khổ đói rách đã quen,
bây giờ chịu khó nên việc gì làm coi cũng dễ. Nhờ dành dụm và
chịu khó khoảng đầu năm 1993 là gia đình tôi đã đủ tiền để “down
payment” cho một căn nhà và chỉ 2 năm sau đó thì dứt nợ ngân
hàng. Lúc bấy giờ thị trường nhà đất ở Texas rất rẻ, dễ mua. Hơn
20 năm tôi chỉ làm một hãng duy nhất cho đến tuổi nghỉ hưu và
căn nhà tôi mua vẫn còn ở tới bây giờ. Tôi vào làm ở hãng TFI,
chuyên môn sản xuất đủ loại ống đồng cho toàn các hệ thống máy
lạnh, hãng ở tận mãi thành phố Carollton gần Dallas; đi và về 50
dặm mỗi ngày. Bắt đầu lương công nhân tối thiểu cứ thế mà mò
lên được chức “Sep Up man”, có dư chút ít tiền nhờ vào chương
trình 401K của hãng. Để vững tâm là tiền mình sẽ không bị mất tôi
chọn vào chương trình bảo đảm, lời ít nhưng chắc ăn. Khoảng 10
năm sau tiền dành dụm nay đã khá vì thấy lời nhiều hơn, tôi bắt
đầu mua cổ phiếu (stock). Thời kinh tế thịnh hành nên tiền cổ
phiếu ngày một lên vốn, cho đến một ngày kia gặp lúc hãng làm
ăn trì trệ nên tôi đã quyết định ngưng đúng lúc. Biết bao người
hầu như mất trắng khi giá cổ phiếu xuống tận đáy vào lúc kinh tế
toàn cầu khủng hoảng năm 2008. Nếu một ngày đẹp trời nào đó,
bạn được nhân viên nhà Bank nơi bạn gởi tiền gọi phone mời bạn
đến gặp họ để đầu tư vì thấy tiền trong chương mục của bạn hơi
khá nhiều tiền; bạn nên dứt khoát từ chối ngay vì thường chẳng
bao giờ có lợi cho bạn. Họ đưa ra một sơ đồ như dãy núi Hy Mã
Lạp Sơn chạy dài từ thấp lên cao để dụ khị bạn vào những
chương trình đầu tư thật hấp dẫn, nhưng khi bạn đã đồng ý với họ
rồi thì tiền bạn vừa gởi sẽ bị mất hụt một số ngay từ đầu vì công
họ đầu tư cho bạn. Cuối năm dù bạn đã thấy tiền mình bị hao hụt
đi, nhưng bạn vẫn phải khai thuế những khoản tiền lời, còn phần
thua lỗ không được trừ thuế. Cho chắc ăn bạn cứ giữ tiền mình
trong các chương mục bảo đảm là an toàn nhất.

Chuyện quê mình, xứ người còn biết bao nhiêu điều để nói... Có
những chuyện mình nghĩ không ra, không thể tưởng tượng,
nhưng đó là sự thật. Người đi làm đóng thuế dư một ít tiền khi về
hưu thường mang tâm trạng lo lắng hơn người chẳng bao giờ đi
làm. Họ không được hưởng đầy đủ quyền lợi chăm sóc y tế khi
vào ra bệnh viện. Suy cho cùng, lúc về già trắng tay là sướng
nhất, mọi việc có chính phủ lo, khỏi làm phiền con cháu. Nhưng
chuyện đó, có thể chỉ xảy ra tại đất nước Hoa Kỳ mà thôi.

                                             Arlington, TX đầu Xuân Ất Mùi

                                                  Mũ xanh Phạm Văn Tiền

________________________________________________________________________________

ĐA HIỆU 104  Trang 326
   323   324   325   326   327   328   329   330   331   332   333