Page 58 - dh105
P. 58

tiếng sóng từng nhịp vỗ vào bờ, chúng tôi cùng cất cao bài hát Ra
Khơi như để cổ võ cho những chiếc thuyền đánh cá đang giương
buồm ra biển. Tôi đâu biết vài năm sau, bạn bè tôi cũng lần lượt
ra khơi như thế nhưng chẳng còn ai dám đến tiễn đưa.

Đà Nẵng của tôi có những hàng cây sao tình tự dọc đường Thống
Nhất, nối từ bờ sông đi ngang qua Trường Nữ, nơi các cô cậu học
trò Phan Châu Trinh, Phan Thanh Giản vẫn thường đứng đợi
người trong mơ sau mỗi buổi tan trường. Những chiếc áo dài
trắng thướt tha. Những mái tóc thề chấm vai thơ mộng. Những đôi
mắt nai tơ đó đã từng là nguồn cảm hứng của nhiều nhà thơ xứ
Quảng đa tình. Xin mời đọc vài câu thơ của nhà thơ Luân Hoán
viết về các cô nữ sinh Đà Nẵng:

chiều chiều luồn chợ Vườn Hoa
trôi theo Đồng Khánh bám tà áo bay
mắt hồng liệng cái ngoắt tay
dắt qua Độc Lập dựa cây đèn đường
chập chùng xuân ảnh vải hương
ngó ai lòng cũng yêu thương tức thì
giả vờ châm thuốc nhâm nhi
nuốt thầm vóc đứng, dáng đi quanh mình.
(Đà Nẵng, thơ Luân Hoán)

Các cô nữ sinh của một thời thơ mộng tung tăng như những con
bướm vàng trên đường Thống Nhất, Lê Lợi, Hoàng Diệu, Khải
Định ngày xưa, đã không về nữa. Các cô đã ra đi, đã bỏ lại sau
lưng mình hàng cây sao rợp bóng bên đường, bỏ lại những chiếc
ghế vuông, những ly chanh muối, những quán chè. Các cô bây
giờ đã lớn, đã trưởng thành. Nhiều cô đã là những bà mẹ tay
bồng tay bế, để rồi, 17 năm sau ngồi nhớ lại năm mình 17 tuổi.

Mười bảy năm trời không thấy nhau
Aó xưa giờ chắc đã phai màu
Tôi đi góp lá ngàn phương lại
Đốt lửa cho đời sương khói bay.
(Thơ Trần Trung Đạo)

Và các cậu học trò cũng thế. Những chàng thanh niên với buồng
phổi và trái tim chất đầy hùng khí của xứ địa linh nhân kiệt đã ra
đi. Thế hệ trẻ Việt Nam trong thời chinh chiến và cả khi đất nước

________________________________________________________________________________

ĐA HIỆU 104  Trang 56
   53   54   55   56   57   58   59   60   61   62   63