Page 59 - dh105
P. 59

hòa bình, đã chịu đựng quá nhiều thiệt thòi mất mát. Nỗi bất hạnh
lớn nhất của một đời người vẫn là bất hạnh không có tuổi hoa
niên. Các cậu học trò ngày ấy ra đi, bỏ lại sau lưng những chiếc
xe đạp, những quán cà-phê Thạch Thảo, Thanh Hải, Ngọc Lan,
những rạp hát Hùng Vương, Chợ Cồn, bỏ lại cây đàn guitar cũ kỹ
và những bản tình ca chưa viết trọn trong sân trường. Để rồi
nhiều năm, sau cuộc biển dâu, chinh chiến, gian lao, tù tội trở về.
Trở về chỉ để thấy thành phố xưa nay đã đổi chủ và con đường
xưa nay cũng đã thay tên. Tuổi thơ không bao giờ trở lại. Suối vẫn
chảy, nước vẫn reo nhưng điêu linh tang tóc đã xua bầy nai tơ lạc
đàn đi biền biệt, mất dấu đường về bên khe đá cũ.
Sau 1975, những bãi biển Mỹ Khê, Thanh Bình, Tiên Sa, Thanh

Khê, Tân Thái, Mân Quang, Chợ Mai, Chợ Chiều, Non Nước,

Nam Ô, v.v.., vẫn còn là điểm hẹn nhưng không phải là nơi hẹn hò

của những cặp tình nhân, nhưng là nơi những người con Đà

Nẵng hẹn nhau để bỏ quê hương mà ra đi! Xin đừng hỏi họ đi

đâu, về đâu trong những đêm tối trời lầm lũi đó. Không ai biết

chắc. Chỉ một điều họ biết là họ không còn chọn lựa nào khác hơn

là phải ra đi. Không một người dân Quảng nào bỏ quê hương ra đi

mà không đau xót. Xin đừng dán lên lưng, lên trán họ những nhãn

hiệu theo Tây, theo Mỹ. Không. Người dân Quảng là những người

yêu nước. Ông cha họ đã từng cười mà bước lên máy chém Thực

Dân.

Những cơn bão lụt tàn phá mỗi năm đã không làm họ bỏ làng mạc
ra đi. Nạn hạn hán làm ruộng đồng khô cháy mỗi năm không buộc
họ phải bỏ mồ mả tổ tiên ra đi. Sụp căn nhà này họ căm cụi xây
trên nền đất cũ căn nhà khác. Trôi căn nhà này họ lại xẻ gỗ, lợp
tranh xây lên căn nhà khác. Bao thế hệ đã sống và đã chết trên
vùng đất cày lên sỏi đá đó. Nhưng chế độ mới, một chế độ nhân
danh những mục tiêu tốt đẹp nhất trên đời đã buộc họ phải ra đi.
Sự thôi thúc của tự do như tiếng gọi thiêng liêng của người cha
già vọng về từ một nơi xa thăm thẳm. Và sẽ không ai biết, bao
nhiêu người, trong số hàng ngàn, hàng vạn người bỏ Đà Nẵng ra
đi, đã đến được HongKong, Philippine và bao nhiêu người không
may mắn đã bị chôn sâu trong lòng biển, chết thảm thương trong
bàn tay hải tặc, chết trong đói khát sau những tuần, những tháng
lênh đênh ngoài biển cả.

Thưa Mẹ Chúng con là người Việt Nam lưu lạc
Ngày ra đi không hẹn buổi quay về
Chẳng phải là sương mù sao khóc lúc đêm khuya
Chẳng phải gió sao đời là giông bão

________________________________________________________________________________

ĐA HIỆU 104  Trang 57
   54   55   56   57   58   59   60   61   62   63   64