Page 30 - Binh Pháp Tôn Tử
P. 30

hợp mà không thể chỉnh tề kẻ dùng binh thấy có lợi thì
dấy không có lợi thì dừng. Nếu quân địch kéo đến đông
đảo và chỉnh tề thì ta phải làm thế nào?

Trướ c hết hãy đoạ t hết chỗ thiế t yếu của chúng, như thế
ắt chúng phả i nghe theo ta. Việc binh cốt yếu phải mau lẹ
, thừa dịp địch không kịp xoay trở, ta đi theo nhưng
đường lối mà chúng không ngờ tớ i để đánh vào nh ững
chỗ mà chúng không phòng bị. Binh giữ vai khách ở nước
người, tiến vào sâu thì đượ c chuyên nhất, chủ nhân
không thể khắc tr ị nổi. Ta chiếm đoạt những đồng ruộng
phì nhiêu để nuôi sống ba quân; ta bồi dưỡng sĩ t ốt đừng
bắ t họ làm lụng vất vả, để dồn chứa khí lực cho họ, khi
động dùng thì dùng mưu kế lạ khiến cho kẻ địch không
thể lường được. Ta ném binh vào chỗ không thể tháo lui
nên binh ta dẫu chết cũng không trốn chạy thế mà không
lẽ chịu chết mà không được gì sao bởi thế nên sĩ tốt hết
lòng chiến đấu.

Binh sĩ bị vây hãm quá mức ắt không còn lo lắng s ợ hãi
nữa, không có chỗ chạy nên phải vững chí, tiến vào sâu
nên không bị trói buộc cực chẳng đã phải đánh vậy. Cho
nên binh ấy không cầ n phả i că n dặn gì mà vẫn giữ gìn,
không cầu mong mà được lòng sĩ tốt, không cần ước thúc
mà thương yêu bề trên không ccàn nói mà đã tin cậy.
Cấm bàn điềm gở, trừ khử ngi ngờ thì binh ấy đến chết
cũng không thay lòng.

Sĩ tốt ta không thừa tiền của không phải họ ghét tiền của,
họ không tiếc tính mạng không phải họ ghét sống lâu.
Ngày ra lệnh sĩ tốt kẻ thì ngồi khóc nướ c mắt chảy ướt
áo, kẻ thì nằm khóc lệ tràn ướt má. Ném binh ấy và chỗ
không chạy được thì họ sẽ dũng cảm như Chuyên Chư và
Tào Quệ.

Binh biết dùng sẽ như con suất nhiên. Suất nhiên là giống
rắ n ở Thường Sơn. Đánh vào đầu thì đuôi quặt l ại đâm,

                                                             30
   25   26   27   28   29   30   31   32   33   34   35