Page 44 - Binh Pháp Tôn Tử
P. 44

cướp tại chỗ để bảo đảm cho cuộc sống của quân đội ta,
là hiện tượng bình thường.

Tỵ đị a - Khu vực núi non hi ểm trở và ao hồ đượ c gọi là
tỵ địa. Đặc điể m c ủa t ỵ địa là đi lại khó khăn. Vì thế nhắc
nhở ''tỵ địa thì bướ c qua'', nghĩa là quân sĩ khi tác chiến ở
khu vực này cần nhanh chóng xa rời nó, không nên ở lại
lâu.

Vi địa - Đường tiến chật hẹp, đường thoái xa xăm, khu
vực tác chiến này được gọi là vi địa. Tôn Vũ cảnh báo: ''vi
địa thì phải tìm mưu kế''; Quân đội hoạt đông trong khu
vực vi địa phải nghĩ ra mưu kế để vừa có thể tiến, vừa có
thể thoái, đồng thời còn phải đánh lừa kẻ địch, chờ lúc
chúng chểnh mảng, đột nhiên tấn công. Tôn Vũ còn bảo:
''Với vi địa, bên ta cần đóng cửa phòng thủ'' (thiên cửu
địa). Câu này ý chỉ trong trường hợp bên ta bị bao vây,
cần chủ động lấp cửa phòng thủ, nhằm tránh vi ệc kẻ thù
dùng mẹo ''ba vây một đóng'' để làm lung lay quyết tâm cố
thủ trận địa của tướ ng sĩ. Ngược lạ i khi kẻ thù vướng,
mắc trong vòng vây nên dùng mưu l ược, thực hi ện chiến
thuật tấn công bằng tâm lý, vận dụng các phương cách
làm tan rã đội ngũ, gọi hàng và công phá, nhằm thực hiện
mục đích của việc chiến đấu.

Tử đị a - Khu vực không có lối thoát gọi là t ử địa. Tác
chiến trong khu vực tử địa nếu tham sống sợ chết thì bỏ
mạng là cái chắc. Chiế n đấu dũng cả m sẽ đượ c t ồn tại.
Do đó, ở trong vùng “tử đị a”, phải ra sức chiến đấu, trong
cái chết mưu cầu sự sống. Khi quân sĩ rơi vào vùng t ử
địa, tướng lĩnh phải thể hiện tr ước ba quân lòng cảm tử,
khiến toàn thể quân sĩ quyết giành lấy sự sống trong vùng
tử địa.

                                                             44
   39   40   41   42   43   44   45   46   47   48   49