Page 7 - Binh Pháp Tôn Tử
P. 7

Thiên 03 Mưu công

Tôn Tử nói:

Đại phàm cái phép dụng binh, làm cho c ả nướ c địch
khuất phục trọn vẹn là thượng sách, đánh nó là kém hơn.
Làm cho toàn quân địch chịu khuất phục là thượng sách,
đánh nó là kém hơn. Làm nguyên lữ quân địch khuất phục
là thượng sách, đánh nó là kém hơn. Làm nguyên một tốt
địch khuất phục là thượng sách, đánh nó là kém hơn. làm
nguyên một ngũ địch khuất phục là thượng sách, đánh nó
là kém hơn. Thế nên bách chiến bách thắng cũng chưa
phải cách sáng suốt trong sự sáng suốt. Không cần đánh
mà làm kẻ địch khuất phục mới gọi là sáng suốt nhất
trong sự sáng suốt. Cho nên thượng sách trong vi ệc
dùng binh là lấ y mưu lược để thắng địch, kế đó là thắng
địch bằng ngoại giao, kế nữa là dùng binh thắng địch, hạ
sách là tấn công thành trì. Đánh thành là biện pháp bất
đắc dĩ, chế tạo chiến xa, vũ khí phải mất 3 tháng mới
hoàn thành, chuẩn bị binh mã lạ i mất 3 tháng nữa.
Tướng sốt ruột xua quân đánh thành, thương vong 3
phần mất 1 mà vẫn chưa hạ được. Đó chính là cái hại của
việc đánh thành. Cho nên người giỏi dụng binh, thắng
địch mà không phải giao chiến, đoạt thành mà không cần
tấn công, phá quốc mà không cần đánh lâu, nhất địch
phải dùng mưu lược toàn thắng mà thủ thắng trong thiên
hạ, quân không mỏi mệt mà vẫn giành được thắng lợi
hoàn toàn.

Phép dụng binh, gấp mười lần địch thì bao vây, gấp năm
lần địch thì t ấn công, gấp đôi chì chia ra mà đánh, bằng
đị ch thì phả i đánh khéo, kém đị ch thì rút, tránh giao
tranh với địch. Binh yếu mà đánh thẳng t ất bị bắt làm tù
binh. Tướng soái là trợ thủ của quốc gia, trợ thủ t ốt thì
nước cường thị nh, kém thì nước suy yế u. Vua có thể
gây bất lợi cho việ c quân trong 3 trường hợ p: không biết
quân không thể tiến mà bắt tiến, không biế t quân không
thể thoái mà bắt thoái, đó là trói buộc quân đội. không biết

                                                              7
   2   3   4   5   6   7   8   9   10   11   12