Page 115 - hoiuctucaitao
P. 115

Lượt về thì ngược lại, xe đầy 1 mét khối cát ướt nặng nề, đường
lên dốc liên tục, xe luôn luôn trì kéo trôi lui chớ không chịu tự
động lăn tới như lúc xuống dốc. Người lái phải gập mình về
trước, đè cho càng xe chúi sát đất. Hai người đi trước khoảng 5
mét quàng dây kéo trên vai, cúi rạp người gò lưng kéo. Hai
người đẩy phiá sau bám chặt một tay vào thành xe, ngả người về
trước đẩy cho xe tiến lên, tay kia cầm 1 thanh gỗ để sẵn sàng
chặn bánh xe lại khi cần thiết.

Thật là trần ai vất vả, tinh thần mọi người lúc nào cũng bị căng
thẳng. Mặt đường lồi lõm đầy lỗ ổ gà. Nếu sơ xuất, xe có thể bị
lật hoặc trôi tuốt xuống khe. Người có thể bị trọng thương vì xe
cán qua hoặc đổ đè lên. Ðã có một toán thuộc Ðội khác, sơ ý
không kiểm soát nổi, xe đầy cát bị trôi tuột xuống khe bên triền
núi cao cả hơn trăm mét. Xe gẫy bể tan nát dưới khe sâu. May
mà không ai bị lôi theo xuống khe, hoặc bị xe cán gây thương
tích. Thật nguy hiểm không sao lường trước được. Quanh năm
ngày tháng, cái chết lúc nào cũng sẵn sàng lởn vởn bên cuộc
sống của Tù.
Gần mấy căn nhà dân chúng ở bên đường xuống bờ sông lấy cát,
có 1 túp lều bán quà bánh bầy biện thô sơ. Trên chiếc bàn nhỏ
để ít keo thủy tinh kẹo bột, kẹo lạc, bánh bỏng ngô, bánh khảo,
thuốc lá, thuốc lào, bình nước chà tươi… Quản giáo đi theo
chúng tôi (Trung úy Khảm) tỏ ra dễ dãi, cho phép anh em mua
kẹo, bánh, ăn để “bồi dưỡng”. Nhưng ông ta luôn mồm nhắc
nhở, phải ăn hết trước khi về tới trại, và không được kể cho anh
em trong trại biết. (Ông Khảm đã thố lộ cho anh em biết, trước
30-4-1975 ông ấy đã từng vào Nam chiến đấu tại vùng Khánh
Hoà, và có người anh bà con làm Thiếu tá trong Quân đội thuộc
chế độ miền Nam cũ tại Nha Trang.)

                                                             115
   110   111   112   113   114   115   116   117   118   119   120