Page 133 - hoiuctucaitao
P. 133

Bây giờ, ghi lại những dòng này, Tôi vẫn còn bị xúc động mạnh,
không kềm nổi những dòng lệ nghẹn ngào, thương sót cho Vợ
Con đã vì mình mà phải chịu họa lây thảm thương đến như vậy.

“Sau khi thăm Con ra về, Vợ của Tôi phải đi cầu cứu bạn bè
quen biết, giúp chạy chọt nhờ các gia đình Cách mạng vẽ lối chỉ
đường làm đơn xin bảo lãnh cho con được tha. Mọi thủ tục hoàn
tất, việc cứu xét kéo dài một năm sau con trai của Tôi mới được
tha về, vào tháng 7 năm 1977. Nhưng cậu ấy không được
Phường, Quận, chấp nhận cho nhập “hộ khẩu” của gia đình.

Con của Tôi, phải nhờ bạn bè chỉ vẽ cách xin tình nguyện đi làm
không công trong Phòng tế của Phường, tham gia đoàn công
tác thường xuyên đến vùng Kinh tế mới Lê Minh Xuân, cách xa
Saigon 15 cây số, chăm sóc sức khoẻ cho đồng bào làm Thủy lợi
tại đây. Ba năm sau mới được thâu nhận làm nhân viên chính
thức của Phòng tế Phường 10, Quận Phú Nhuận, và được giúp
đỡ cho gia nhập “hộ khẩu” gia đình.

Lúc được tha về, cậu ấy kể lại cho gia đình nghe, ngay khi bị bắt
đưa lên xe, người ta bịt mắt không cho nhìn đường. Họ chở tới
giam trong một căn nhà villa nào đó, đánh đập tra hỏi đủ điều
suốt mấy ngày liền về tổ chức Phục quốc. Cậu ấy khai không
biết gì cả. Tra khảo mãi không lấy được lời cung khai nào, họ
bèn đem cậu ấy ra xe đưa vào Khám Chí Hoà, Saigon, nhốt
trong phòng biệt giam tăm tối. Hàng ngày, công an đến tiếp tục
thay phiên nhau đánh đập tra khảo cả mấy tháng trời, vì bị nghi
vấn tham gia phong trào Phục quốc, chống lại Chính quyền
Cách mạng. Không khai thác được manh mối nào để kết tội,
nhưng vẫn bị giam giữ suốt 2 năm trường, ngắc ngoải gần chết
vì bệnh hoạn, thiếu dinh dưỡng.”

                                                             133
   128   129   130   131   132   133   134   135   136   137   138