Page 134 - hoiuctucaitao
P. 134

Nhờ trước 30-4-1975, Tôi và các Con hàng ngày đến Võ đường
luyện tập Nhu đạo và Thái cực đạo, nên biết cách chịu đòn và
biết bảo vệ những chỗ hiểm nên không chết. Nhưng cậu ấy vẫn
bị hư màng nhĩ lỗ tai trái, không nghe được nữa.

“Trong khi Tôi đang đi cải tạo, ở nhà Vợ của Tôi và những bà
vợ các Sĩ quan, Công chức của Chế độ Saigon cũ, thường xuyên
bị Phường buộc đến tập trung nghe cán bộ nói về các chính sách
của Nhà nước, thúc đẩy “đăng ký tình nguyện” đi vùng Kinh tế
mới tham gia sản xuất. Có chịu đi thì chồng mới sớm được tha
về đoàn tụ với gia đình. Trong khi đi vùng Kinh tế mới, Nhà
Nước sẽ “quản lý” giùm nhà riêng tại Saigon.

Sau những đợt học tập như vậy, Chính quyền địa phương còn
cho các nhân viên Nam Nữ trẻ, tuổi cỡ đôi mươi, ăn mặc sắc
phục bộ đội, mang súng, đội mũ “tai bèo”, đến tận nhà hăm dọa
đủ điều, để ép phải ký giấy tình nguyện đi vùng Kinh tế mới.
Nhiều Bà nhẹ dạ cả tin đã ra đi. Một thời gian sau bệnh hoạn,
đói rách, con chết, không chịu nổi, tìm cách trở lại Thành phố
thì không còn nhà để ở, phải sống trong hoàn cảnh bất hợp pháp
không có “hộ khẩu”.

Riêng phần gia đình của Tôi, vì đang phải nuôi người con trai út
mới sanh hồi tháng 1 năm 1976, nên nhất định lỳ không chịu đi,
mặc dù Phường cử nhân viên đến nhà hàng tháng đốc thúc, hăm
dọa, nào là không đi thì Nhà nước sẽ không bán gạo cho, bệnh
hoạn sẽ không chữa bệnh cho…

Cuối cùng, để gia đình không bị sách nhiễu nữa, cô con gái lớn
của Tôi cũng là Sinh viên khoa, ngoài giờ đi học và thực tập
tại Bệnh viện, đã phải tình nguyện đến làm việc không công cho
phòng tế Phường, phụ trách châm cứu chữa bệnh cho đồng

                                                             134
   129   130   131   132   133   134   135   136   137   138   139