Page 149 - hoiuctucaitao
P. 149

sánh tên và địa chỉ người gửi ghi trên Bưu phẩm, đúng với tên
và địa chỉ ghi trên Thẻ căn cước của người mang Bưu phẩm tới
gửi. Tôi đọc tên Vợ, không đúng. Cán bộ cho đọc một tên khác.
Tôi đọc tên người con gái lớn, cũng không đúng. Cán bộ hỏi còn
ai khác gửi nữa không? Tôi đọc tên người con gái thứ. Cán bộ
mới đưa cuốn sổ ký nhận bưu kiện ra, và nói ký vào đây.

Quản giáo ội của Tôi ngồi chứng kiến việc phát Bưu phẩm,
cười cười hỏi:

“-Tại sao vợ anh không gửi mà lại là con gái thứ? Chắc mấy
người kia di tản hết rồi phải không?”

Tôi trả lời không, tất cả Vợ Con của Tôi đều ở Saigon. Cán bộ
xem lại bản tự khai lý lịch gia cảnh của Tôi thì rõ. Tôi đâu có
dám nói dối với Cách mạng. Ông ta tủm tỉm tiếp:

“-Nói chơi vậy thôi. Trung ương, ịa phương toàn là Cán bộ của
  ảng và Nhà nước lãnh đạo cả, nên biết hết. Các anh dối trá làm

sao được.”

Mọi bưu kiện nhận, phải mở tung ra để Quản giáo ội kiểm tra
tại chỗ, rồi mới được đem về. Một rắc rối đã xẩy ra ngay khi gói
quà đầu tiên được mở, làm Cán bộ phải ngưng lại để đi xin chỉ
thị của Trại trưởng. Vì lẫn trong quần áo có tiền, thư, và thực
phẩm khô: đường cục, mật ong, lạp xưởng, bánh quy, trà, cà
phê, thuốc chữa bệnh, sữa bột…

Cuối cùng thì mọi việc cũng được giải quyết tốt đẹp. Theo lời
giải thích của Cán bộ:

“-Trưởng trại nhận thấy trong thời gian qua, anh em đã có thiện
chí cố gắng cải tạo tốt, tình trạng sức khoẻ đang bị xa xút trầm

                                                             149
   144   145   146   147   148   149   150   151   152   153   154