Page 150 - hoiuctucaitao
P. 150

trọng, nên cho phép nhận cả thực phẩm khô để bồi dưỡng mà
học tập cho nó tốt hơn nữa. Còn tiền và Âu dược thì phải gửi trại
giữ như đã quy định trước đây.”

Dịp này, Tôi cũng nhận được 4 bưu kiện. Trong các bưu kiện
Tôi nhận, lẫn với áo len, khăn len quàng cổ, mũ dạ, tất tay bằng
da, giầy, bàn chải và kem đánh răng, sà bông, khăn mặt, tất (vớ),
có cả thuốc trụ sinh, thuốc kiết lỵ, thuốc tiêu chẩy, thuốc ngừa
sốt rét, thuốc bổ tổng hợp các loại vitamin, thực phẩm khô, và
thư, nhưng không có tiền. Thư bị Quản giáo giữ lại đọc để kiểm
tra, mấy ngày sau mới cho lại.

Một điều làm Tôi vừa thích thú vừa buồn cười, thán phục cái
mánh khoé tinh khôn không ngờ của Vợ và các Con. ôi giầy
Bata cao cổ, được tách 2 chiếc riêng rẽ, để gửi thành 2 bưu kiện
khác nhau. Trong mỗi chiếc nhồi đầy thực phẩm khô cho đủ 2
kílô. Nếu chẳng may, 1 trong 2 bưu kiện không đến nơi, thì chỉ
có 1 chiếc giầy làm sao dùng cho cả 2 chân được?!

Vợ của Tôi là người lười viết thư nhất trần gian, nên đã để cô
gái thứ biên thư cho Tôi, dựa theo ý hướng dẫn tổng quát của
Mẹ. Trong thư đại ý nói:

“-Cả nhà bình yên, sinh hoạt bình thường. Anh Hải đã được đưa
đi vùng Kinh tế mới. Má nhớ thương Bố và anh Hải, nên buồn
bịnh chút đỉnh, nhưng thường xuyên được Chính quyền Cách
mạng địa phương giúp đỡ tận tình nên không sao. Cả nhà mong
Bố ráng cố gắng học tập cho mau tiến bộ, để sớm được về đoàn
tụ với gia đình.”

Thư gia đình gửi đến mà không viết như vậy, thì chẳng bao giờ
Tù được nhận để đọc. ể được trông thấy tuồng chữ thân

                                                             150
   145   146   147   148   149   150   151   152   153   154   155