Page 181 - hoiuctucaitao
P. 181

Một buổi chiều đi lao động về, anh em cho biết là thấy anh ấy
ngồi tắm suối, dơ tay vẫy chào anh em lúc đi ngang rất vui vẻ.
Nhưng sáng hôm sau, khi Tôi xuống phòng tế khám bệnh, anh
bạn phụ tá Cán bộ tế cho biết anh Luân đã chết hồi đêm qua.
Mới lúc chiều khoẻ khoắn ra tắm suối vui vẻ là thế, tự nhiên đến
đêm bệnh biến chứng ngộp thở cứu không được.

Thế mới biết, con người ta sống chết đều do mệnh Trời định từ
trước, muốn cũng không được, không muốn cũng không được.
Tôi là người yếu sức khoẻ nhất trong ội, bị bệnh sốt vàng da
vật đầu tiên đau đớn gần chết và ai cũng cho là giả vờ trốn lao
động. Nhưng mệnh Trời đã định Tôi chưa tới lúc phải giã biệt
cõi đời, nên đã thoát khỏi chẳng sao.

Khoảng năm 2007 sau khi Tôi viết xong và phát hành cuốn HỒI
ỨC TÙ CẢI TẠO VIỆT NAM bán từ cuối tháng 5 năm 2005 tại
quận Cam và trên toàn nước Mỹ, một người con của cố ại Tá
Luân mua đọc cuốn sách của Tôi, và đã tiếp xúc với các thân
hữu trong Quân lực VNCH đang tỵ nạn Cộng sản tại Hoa Kỳ
tìm cách liên lạc với Tôi qua Internet để hỏi thăm về nơi chôn
ông Bố xấu số của mình. Tôi đã hồi âm kể sơ sơ về địa điểm trại
giam chúng Tôi hồi đó là ở xã Việt Cường thuộc vùng ên Bái
tỉnh Hoàng Liên Sơn, không biết gia đình có đi tìm được hài cốt
của cố ại Tá Luân không?

ĐỊNH MỆNH DO TRỜI

Sa cơ nín thở qua sông,
Lo chi xoáy cuộn, sóng dòng nổi trôi.
Định tâm giữ vững đạo Trời,
Sống tròn Nhân Nghiã, bĩ thời sẽ qua.
Bao năm mặc áo Cộng hoà,

                                                             181
   176   177   178   179   180   181   182   183   184   185   186