Page 212 - hoiuctucaitao
P. 212

của ội chúng tôi, một đêm kia tự nhiên bị đau bụng giữ dội
phiá bên Phải, nghi là sưng ruột dư phải kêu cấp cứu và được
đưa vào Bệnh xá.

Sáng hôm sau là ngày Chủ nhật nghỉ lao động, ội chúng tôi bị
tập họp lên Hội trường để nghe anh “Thi ua” này cùng Cán bộ

  tế nói cho nghe về tình trạng nguy kịch của anh Vân, cần phải
giải phẫu gấp nếu không thì chết. Họ đưa ra “phương án hành
động khẩn trương, thực hiện ca mổ ngay tại Phân trại”, vì thời
gian chuyển qua K5 (Trại trung ương) làm thủ tục đưa ra Tỉnh e
không còn kịp. Họ tỏ ra rất tự tin nhờ có rất nhiều kinh nghiệm
về mổ sẻ súc vật (cũng chẳng khác gì người ta), nên rất bảo đảm
không có gì phải lo ngại. Họ yêu cầu chúng tôi góp ý kiến quyết
định, đồng thời hỏi ai có lưỡi dao bào râu còn mới thì cung cấp
cho họ xử dụng làm dao mổ.

Chúng tôi ngỡ ngàng, dứt khoát xin miễn góp ý kiến vì mạng
sống của anh Vân không thuộc phần trách nhiệm của chúng tôi
quyết định. ây là việc thuộc quyền quyết định của Nhà nước và
thân nhân của anh ấy. Hơn nữa, trong chúng tôi không ai có lưỡi
dao bào râu còn mới để cung cấp.

Buổi trưa ngày hôm sau là Thứ Hai, khi anh em đi lao động về,
anh Trực Buồng cho biết hồi sáng lúc đi ngang qua khu Bệnh
Xá xuống bếp lãnh thực phẩm cho bữa trưa, đã gặp anh Vân
đứng bên bờ rào Bệnh xá. Anh Vân cho biết đã hết đau nhờ hồi
hôm mửa ra mấy nùi giun đũa, trước khi mửa có con đã chui ra
từ lỗ mũi. Thật khủng khiếp !!!

Sau khi hết đau bụng, không biết anh Vân làm cách nào được
“biên chế” vào Bệnh xá phụ giúp anh “Thi đua” nấu thuốc, cháo,

                                                             212
   207   208   209   210   211   212   213   214   215   216   217