Page 221 - hoiuctucaitao
P. 221

nói lại 2, 3 lần với các bạn nằm ở sạp dưới, vui lòng đổi chỗ cho
Tôi nằm tạm qua đêm.

Sau mấy phút im lặng, có một bạn tốt bụng đã đáp ứng lời yêu
cầu khiến Tôi vô cùng cảm kích, và nhớ ơn bạn ấy đến bây giờ
vẫn chưa quên. Sáng ngày hôm sau, bạn ấy còn quyết định cho
Tôi nằm tạm trên chiếc nệm cao su bơm hơi của bạn ấy thêm
mấy ngày, đến khi Tôi chống gậy đi và leo lên sàn cao được mới
thôi. Người tốt bụng này là ại tá Nguyễn văn Hãn (An ninh
Quân đội), Tôi chưa có dịp quen trước 30-4-1975. Anh Hãn
không những bị cận thị nặng hơn Tôi nhiều, mà lại còn bị loạn
thị nữa, thật vất vả làm gì cũng phải sờ sờ mò mò gần như người
khiếm thị vậy.

Mỗi buổi sáng, ngay sau khi cửa phòng giam được mở, Tôi phải
2 tay vịn chiếc đòn gánh dư của anh trực nhà cho mượn, co chân
phải lên cà nhắc nhẩy từng bước một với chân trái để xuống
Bệnh xá khám bệnh. Khám xong lại vội vã cà nhắc nhẩy về sân
tập họp, trình sổ khám bệnh cho anh ội trưởng biết là mình
được nghỉ lao động ngày hôm đó.

Những Tù bệnh được nghỉ không phải theo ội ra ngoài lao
động, sau khi các ội xuất trại hết phải tập trung vào một nhà
giam riêng ở cuối sân bên khu Hình Sự, cửa khóa trái bên ngoài
cho đến hết giờ lao động các ội trở về nghỉ mới được mở cửa

cho ra.

Khoảng 2 tuần lễ sau, tình trạng chân của Tôi hết sưng có thể đi
lại với chiếc gậy nạng, Cán bộ tế coi là lành không cho nghỉ
nữa phải theo ội đi lao động. Cũng may, lúc này ội không
còn làm Nông Nghiệp nữa mà phụ trách Cưa xẻ và Lò rèn, ở sát
ngay bên cạnh ội Mộc (đóng giường, tủ, bàn, ghế...) cách cổng

                                                             221
   216   217   218   219   220   221   222   223   224   225   226